Yêu kẻ giết chồng (Phần 14)

24/09/2018 01:46:30

Cô đã phải hy sinh rất nhiều, sống giả tạo để anh ta tưởng cô yêu anh tới chết. Giờ đây anh ta mới là người chết chìm trong đống mật ngọt của cô. Họ chỉ là những con cá nằm sẵn trên thớt. Cô nhất định sẽ khiến họ được ở bên nhau mãi mãi.

Khuôn mặt Thuỷ Tiên không hề e sợ, cô thở dài và đặt chiếc USB xuống.

- Để tôi nói cho cô một chuyện này.

Hải với lấy ly rượu, uống một hơi cho hết. Cô ta vừa nuốt vừa oán hận nhìn Thuỷ Tiên.

Thuỷ Tiên nói tiếp:


- Vào ngày 14 tháng 8 âm lịch năm trước, chắc cô cũng không nhớ được ngày âm lịch gì đâu. Nhưng cũng phải khoảng tháng 9 dương, cô và Dũng từ căn biệt thự đó trở về. Hai người cãi nhau rất lớn chỉ vì cô phát hiện ra anh ta có một người phụ nữ khác. Người phụ nữ đó xinh đẹp hơn cô, giỏi giang hơn cô nên cô sợ mình sẽ mất đi người đàn ông này. Cô làm tất cả để giữ anh ta lại bên mình.

Giọng kể của Thuỷ Tiên nghe rất ma mị, nó như đưa Hải trở về với quá khứ tăm tối.


- Trời nhá nhem tối, đèn đường chưa lên. Cô vốn là kẻ nóng nảy, hay tức giận , cho nên khi thấy đèn đỏ đã cố tình lao xe qua. Vô tình chiếc xe tông phải một người đàn ông. Anh ta không có liên can gì đến các người, anh ta chỉ là một kẻ xui xẻo trong cuộc cãi vã của cả hai và cơn giận dữ, bốc đồng của cô.

Thuỷ Tiên nắm chặt bàn tay vào nhau khi kể đến đoạn này.

- Cô và Dũng đều sợ hãi. Hai người phân vân mãi xem có nên xuống cứu không. Cô níu tay Dũng, nói anh rằng hãy bỏ đi, nhưng Dũng không chịu. Vì anh ta là kẻ có tiền, anh ta sẽ lo lót được mọi thứ. Vậy là Dũng xuống, anh tính đưa người đàn ông đó đi viện. Còn cô, trong một khắc ngắn ngủi, cô đã nghĩ ra được cách để giữ anh lại bên đời mình. Cô đã cố tình giết người đàn ông đó, để kéo anh vào làm đồng phạm. Anh không muốn cũng phải ở bên cô, yêu chiều cô. Vì cô nắm giữ mọi bí mật. Nếu mọi chuyện bị đưa ra ánh sáng, cả sự nghiệp của anh sẽ tiêu tan.


Không gian trở nên yên ắng hơn hẳn, nhà hàng bật một bản nhạc Pháp, nhưng không ai nghe thấy gì. Hải và Thuỷ Tiên nhìn nhau. Giống như một cuộc đối đầu trong tâm tưởng, không có ai chịu kiêng nể ai cả.

Đồ ăn đã được mang ra, phục vụ như cũng cảm thấy được sự căng thẳng giữa hai người, anh ta vội đặt đồ ăn xuống, chúc hai người ngon miệng rồi rời đi.

Thuỷ Tiên nén lại nỗi đau, lúc này cô mới bắt đầu thưởng thức ly rượu của mình.

- Chỉ là một câu chuyện kể qua đường, cô không cần thiết phải để tâm.

Hải nói qua kẽ răng:

- Rốt cuộc cô muốn gì? Dùng chuyện đó để uy hiếp tôi? Cô đừng quên trong chuyện này Dũng cũng là kẻ có tội. Nếu cô muốn cướp Dũng thì đừng hòng.

- Tôi không nói là sẽ cướp anh ta, và cũng không nói anh ta vô tội.

- Vậy thì sao chứ? Tôi vẫn sẽ mãi là người ở bên anh ta. Dù anh ta có tiếp cận bao nhiêu người phụ nữ nữa.

- Được, tôi không tranh giành với cô, vì thật ra cũng chẳng có hứng.

Hải mở to mắt, không nhìn ra được suy nghĩ của Thuỷ Tiên. Cô ta rất khó hiểu, mọi thứ cô muốn thì cô ta đều không cần. Vậy lý do của bữa ăn này là gì? Muốn hoà hoãn? Muốn xin lỗi cô.

<img data-width="640" data-height="400" data-p="63%" src="https://i.a4vn.com/2018/9/24/yeu-ke-giet-chong-phan-14-174e93.jpg" alt="Yêu kẻ giết chồng (Phần 14) - Hình 1">


Anh không muốn cũng phải ở bên cô, yêu chiều cô. Vì cô nắm giữ mọi bí mật. Nếu mọi chuyện bị đưa ra ánh sáng, cả sự nghiệp của anh sẽ tiêu tan. (Ảnh minh hoạ)

Thuỷ Tiên nhìn con dao xắt thịt ngay trước mặt, giơ lên ngắm nghía. Khuôn mặt cô chất chứa một sự nguy hiểm tột cùng:

- Cái tôi hứng thú là tội lỗi của cô.

Thuỷ Tiên ngẩng đầu:

- Để tôi nói cho cô biết một tin nhé: Tôi sẽ khiến hai người phải đền tội.

Hải nói:

- Tôi là luật sư, Dũng là chủ một khách sạn lớn. Cô làm cách nào chứ?

- Tại sao tôi phải báo cáo.

Hải cười nhạt:

- Thôi nói chuyện tào lao và viển vông đi. Cho dù cô biết hết tất cả mọi chuyện, cũng chẳng làm được gì nữa. Nào, bây giờ thì nói đi, cô là ai?

Thuỷ Tiên im lặng, đặt lại một số tiền lên trên bàn và rời đi. Cô không trả lời Hải, cũng không cần giải thích gì nữa. Cô là người sòng phẳng, không muốn nợ nần ai. Trước khi trả thù cô đã nói rất rõ với Hải rằng cô sẽ bắt cô ta đền tội, nhưng cô ta tin hay không, đề phòng hay không là chuyện của cô ta.

Hải nhìn theo dáng Thuỷ Tiên khuất sau cánh cửa, tức giận đáp tiền xuống bên dưới. Cô ta là gì mà tỏ ra cao ngạo với cô? Cô ta chỉ là một món đồ chơi của Dũng. Trên đời này, chỉ có cô mới là người anh yêu, người sẽ sống bên anh suốt đời.

Hải vội vàng gọi điện cho Dũng, cô nói:

- Tối nay anh ở một mình chứ? Em có chuyện muốn nói, về cô bạn gái đáng yêu của anh đấy.

Dũng sẽ không bao giờ tin Hải. Anh chỉ tin cô giữ bí mật đó cho anh, vì cô ta cũng là đồng phạm. Một mối quan hệ ràng buộc và tội lỗi như vậy ắt sẽ không có kết quả tốt đẹp.

Nhìn Cam đang cười vui vẻ với Nhật, tâm trạng Thuỷ Tiên có tốt lên một chút. Ngồi bên cạnh là Thắng, anh đang sắp đồ ra chuẩn bị dùng bữa. Hôm nay là chủ nhật, Dũng đi họp, cho nên cô đã dẫn Cam đi picnic cho nó có không gian rộng rãi hơn để khám phá.

- Bác sĩ nói Nhật đang có dấu hiệu rất tốt. Thắng bé hoà đồng hơn, cũng hiếu động hơn – Thắng nói. Anh nhẹ nhàng tách nửa quả măng cụt ra và để lên trên đĩa giấy.

Thuỷ Tiên giúp anh sắp đồ, đáp:

- Vậy thì tốt quá, tôi cứ sợ Cam không đủ tác động đến thằng bé.

- Cam là một đứa trẻ có cái nhìn người lớn, không có nhiều đứa trẻ ở độ tuổi này suy nghĩ được như nó đâu.

- Cũng phải, nó đã giúp tôi rất nhiều trong hai năm qua. Không có nó, tôi không thể vượt qua được.

<img data-width="640" data-height="400" data-p="63%" src="https://i.a4vn.com/2018/9/24/yeu-ke-giet-chong-phan-14-c788c8.jpg" alt="Yêu kẻ giết chồng (Phần 14) - Hình 2">


Một quả bóng da từ đâu bay đến. Thắng đổ người xuống che cho Thuỷ Tiên. Hai người ngã ra thảm cỏ xanh mướt. (Ảnh minh hoạ)

Tuy Thắng muốn hỏi xem lúc này, kế hoạch của Thuỷ tiên đã thực hiện đến đâu rồi. Anh không muốn cô lún sâu vào sự trả thù, điều ấy chỉ khiến cô đau khổ thêm thôi.

- Cẩn thận! – Thắng hét lớn.

Một quả bóng da từ đâu bay đến. Thắng đổ người xuống che cho Thuỷ Tiên. Hai người ngã ra thảm cỏ xanh mướt.

Nhật và Cam nhìn thấy, hai đứa không ai bảo ai, tự nhiên quay mặt đi né tránh rồi cười khúc khích với nhau.

Vài thanh niên đến xin lại quả bóng, không khỏi trêu đùa:

- Cháu xin lỗi, nhưng mà chú phải cảm ơn cháu đấy.

- Mấy cái thằng này. – Thắng trợn mắt.

Đám thanh niên cười rồi chạy đi mất hút.

Thuỷ Tiên đỏ mặt, ngại ngùng nhìn Thắng. Thắng cũng trở nên bối rồi, anh gãi đầu, lóng ngóng sắp đồ tiếp:

- Bọn trẻ bây giờ nhiều chuyện quá.

Thuỷ Tiên vuốt tóc:

- Vô tình thôi mà.

Nhưng cả hai người đều cảm thấy một hơi ấm đang dần lan toả sau lần đụng chạm rất nhanh và vô tình đó. Thắng còn có cảm giác, mùi hương của cô vẫn còn trên vai áo anh. Trái tim anh đập nhanh quá, anh sợ cô sẽ nghe thấy mất.

Thắng quay sang nhìn, thấy Thuỷ Tiên đang nhìn về một phía. Trông rất bình yên. Ở trên tóc cô có dính cỏ, anh định đưa lên để gỡ nó ra. Nhưng đột nhiên chuông điện thoại kêu khiến anh giật mình rụt tay lại.

- Alo em đây?

Không cần nói cũng biết là Dũng gọi.

Sắc mặt Thuỷ Tiên sa sầm lại:

- Anh nói cái gì?

Thuỷ Tiên đứng dậy. Thắng nhíu mày hỏi:

- Sao thế?

Thuỷ Tiên ngắt máy, nói:

- Thuỷ Miên bị người ta đánh.

Tuy tình thế đang hỗn loạn, nhưng Thắng có thể nghĩ được ra sự lạ lùng trong chuyện này. Tại sao Thuỷ Miên đánh mà Dũng lại biết? Hai người đó ở cạnh nhau hay sao?

Thắng thấy Thuỷ Tiên vội vàng thu xếp, anh vội vàng nắm lấy bàn tay cô. Thuỷ Tiên ngừng lại, ngẩng đầu lên nhìn anh.

- Dù có chuyện gì, hôm nay tôi nhất định phải đi cùng với em.

Theo Eva