Xin ước mơ em đừng dang dở...

01/08/2015 12:37:01

PN - “Em luôn thấy thiếu vắng cái gì đó…”, khi tôi hỏi về gia đình, cả hai em đều trả lời như nhau. Nỗi thiếu vắng không rõ tên ấy chính là tình cảm của người cha mà cả hai cô bé khao khát. Nếu như em Trương Nguyễn Thị Kim Tuyền (lớp 8, trường THCS Tùng Thiện Vương, Q.8, TP.HCM) không may phải sớm chịu cảnh mồ côi cha, thì câu chuyện của em Trần Dịu Huyền (lớp 6, trường THCS Bình An, Q.2, TP.HCM) lại đáng thương theo cách khác. Cha bỏ em theo người đàn bà khác lúc em mới hơn một tuổi.

Biết tin mình được báo Phụ Nữ TP.HCM trao học bổng “Nữ sinh hiếu học, vượt khó”, Kim Tuyền mừng rơi nước mắt. Đây là lần thứ tư em có tên trong danh sách nhận học bổng của Báo. Tuyền nghẹn ngào: “Mấy năm trước, nhờ học bổng của Báo mà em có tiền trang trải chi phí đầu năm học. Năm nay, mẹ bệnh nặng hơn nên em lo lắm, em sợ mình không thể tiếp tục tới trường. Nếu may mắn được nhận học bổng, em sẽ dành một phần mua thuốc cho mẹ”.

Ba Tuyền mất sớm. Mẹ em bị bệnh tim nên công việc không ổn định, sống nương nhờ nhà người cậu ở Đà Nẵng. Ba anh em Tuyền từ nhỏ đã không được bên nhau. Tuyền và anh trai theo người cô về Sài Gòn, đứa em út ở với mẹ. Mỗi năm chỉ đến mùa hè bốn mẹ con mới có dịp gặp mặt.

Chị Ánh Phượng (cô ruột của Tuyền) tâm sự: “Năm bé Tuyền bốn tuổi, thấy ba mẹ cháu khó khăn quá, tôi đem hai anh em về nuôi. Lúc đó tôi chỉ nghĩ để hai vợ chồng nhẹ gánh và có thời gian làm ăn, chừng kinh tế khấm khá thì đón con về. Ai đâu ngờ tai ương ập xuống, bé Tuyền về sống với tôi chưa được bao lâu thì ba bé bị bệnh và ra đi đột ngột…”.

Những ngày hè về thăm mẹ, Kim Tuyền thường vào bếp nấu ăn

Thương cháu mồ côi cha, mẹ lại đau ốm, bệnh tật triền miên nên dù cuộc sống không mấy dư dả, lại đang một nách hai con nhỏ, chị Phượng vẫn gồng gánh nuôi cháu ăn học. Những lần mẹ của Tuyền nhập viện, chị Phượng cũng phải phụ lo thuốc thang.

Tiền lo cho con, cho cháu đã quá chật vật, nên chị Phượng không biết lấy đâu chi phí để cháu về thăm mẹ. Tết năm nào chị cũng ngậm ngùi nhìn cảnh cháu rơi nước mắt vì nhớ mẹ, nhớ em. Biết mình thiệt thòi, Tuyền rất siêng năng học, luôn đạt thành tích học sinh giỏi. Bảy năm qua, chị Phượng chưa một lần buồn phiền về chuyện học hành của cháu.

Tuyền cũng biết chia sẻ vất vả với cô. Thấy cô buôn bán bận rộn nên việc nhà cửa, chăm sóc em, Tuyền đều giành làm. Lúc rảnh rỗi, Tuyền phụ cô bán hàng. Thiếu vắng tình cảm của cha mẹ, tuổi thơ của Tuyền chất đầy những khao khát. Em ước sao mình lớn thật nhanh để đi làm, có tiền đỡ đần cho mẹ chữa bệnh, phụ nuôi em và trả ơn cho cô.

Ngôi nhà xập xệ, lọt thỏm trong khu dân cư sang trọng bậc nhất thành phố là nơi cư ngụ của hai mẹ con bé Dịu Huyền. Hơn mười năm, kể từ ngày chồng bỏ theo người đàn bà khác, chị Văn Thị Dịu (mẹ bé Huyền) vẫn tá túc trong nhà chồng. Mẹ chồng nay đã hơn 80 tuổi, tuy nghèo khó nhưng vẫn cố đùm bọc con dâu và đứa cháu bất hạnh.

Hai mẹ con bé Dịu Huyền cùng nhau ôn bài

Chị Dịu làm công nhân may ở tận Biên Hòa. Từ sáng sớm, chị đã theo xe đưa rước của công ty đi làm, tối mịt mới về. Ngày nào cơm nước xong cũng ngót nghét chín mười giờ tối. Vất vả đã đành, đồng lương công nhân không gánh nổi cơm áo gạo tiền của hai mẹ con. Nhiều năm nay chị vẫn phải nhận sự giúp đỡ của chị chồng và mẹ chồng, dù ai cũng nghèo khó. Việc chăm sóc, đưa đón Huyền mỗi ngày, người chị chồng đã phải cáng đáng. Niềm tự hào lớn của cả nhà là nhiều năm liền, Huyền luôn học giỏi, là gương mặt tiêu biểu tại địa phương.

Thời gian gần đây, nhận thấy Huyền đã lớn, cần mẹ bên cạnh, chị Dịu xin công ty chuyển sang bộ phận khác. Công việc mới không phải tăng ca, lại được nghỉ nửa ngày thứ bảy, nhờ đó chị có thời gian thủ thỉ với con, nhưng thu nhập thì tụt giảm. Chị bùi ngùi: “Tuy chật vật nhưng tôi cố thắt lưng buộc bụng. Càng lớn con càng hiểu chuyện và cần mình bên cạnh, sẻ chia”.

Hỏi về cha, Huyền lí nhí đôi ba tiếng, rồi nghèn nghẹn chuyển sang chuyện khác, rằng năm nay em được học trường mới, có nhiều bạn mới. Rồi Huyền phân vân, ở trường cũ, thầy cô và bạn bè đều biết hoàn cảnh của em, giúp đỡ em nhiều lắm. Lên cấp hai tốn kém lắm, em sợ mẹ không lo nổi cho em… Bà nội thì già rồi. Ngồi bên cạnh, nghe lời con, mắt chị Dịu đỏ hoe. Kéo con vào lòng, chị thầm thì rằng, dù có khó khăn, vất vả mấy cũng ráng không để dang dở giấc mơ của con...

 BỘI NHIÊN