Vợ Bầu Mẹ “Ép” ăn cơm với trứng luộc, Chồng điên lên “Đổ đi a mua yến sào cho e tẩm bổ”

18/05/2018 04:08:32

Tôi và Hoa yêu nhau từ thời còn ngồi chung trên giảng đường Đại học. Em là cô gái xinh đẹp, dịu dàng, mọi cử chỉ của em đều khiến tôi say đắm.


Yêu nhau được 3 tháng tôi mới biết em mồ côi bố mẹ từ năm 6 tuổi sau một vụ tai nạn. Em ở với vợ chồng chú thím. Từ khi lên đây học, một mình em bươn chải đi làm thêm để lấy tiền lo cho cuộc sống. Biết chuyện tôi càng thương em nhiều hơn, tự hứa với bản thân sau này sẽ không để em phải chịu thêm bất kì thiệt thòi nào nữa.

Ngày tôi dẫn Hoa về ra mắt, mẹ tôi phản đối kịch liệt. Bà nói Hoa là con nhà quê, mồ côi lại nghèo, không xứng với nhà tôi. Cuối cùng, tôi phải dùng tới chiêu “bác sĩ bảo cưới” thì bà mới chịu đồng ý cho chúng tôi được lấy nhau.Trước khi lấy nhau, tôi vẫn thường trêu Hoa rằng:


– Chẳng may sau này mẹ chồng đáo để quá, cho con dâu ăn cơm toàn trứng luộc thì sao?

Cô ấy chỉ cười:

– Làm gì có chuyện đó chứ, mẹ anh không đối xử với em như thế đâu.

Hỏi là thế nhưng tôi biết thừa Hoa là người hiền lành, nhẫn nhịn, dù mẹ chồng có ra sao thì cô ấy cũng chẳng dám kêu than.

Khi về sống chung một nhà, tự dưng tôi lại thấy mẹ đối xử tốt, ân cần với Hoa. Tôi nghĩ chắc do tiếp xúc nhiều nên bà cũng hiểu được con người vợ nên yên tâm phần nào. Vả lại Hoa lễ phép, ngoan ngoãn là thế, tôi tin chắc cô ấy sẽ biết cách khéo léo để chiều ý mẹ chồng.

Công việc của tôi làm quản lý cho chi nhánh cửa hàng của công ty ở cách nhà 50km. Có khi đi hai tuần tôi mới về nhà được hai ngày cuối tuần do công việc áp lực quá.

Tôi thường xuyên phải xa nhà nhưng cứ lần nào về là y như rằng gia đình đầm ấm hạnh phúc lắm. Chẳng bao giờ có chuyện xích mích hay mặt nặng mày nhẹ giữa hai người.

Hàng xóm, ai cũng khen:

– Mẹ cậu khéo chiều con dâu lắm nhé. Mẹ chồng nàng dâu mà chả thấy to tiếng với nhau câu nào bao giờ. Chả bù cho nhà tôi, cái đứa con dâu suốt ngày chỉ biết váy vóc, son phấn. Mẹ chồng nói một câu thì phải cãi lại đến ba câu.

Rồi thời gian Hoa có bầu, người chẳng tăng cân là mấy lại càng ngày càng xanh xao, gầy rộc hẳn đi. Người ta mang bầu 6 tháng thì bụng đã to lắm rồi thế mà vợ tôi thì chỉ bằng 2/3 người bình thường. Lắm lúc có hai vợ chồng ở trong phòng, tôi quay sang hỏi vợ:

– Ở nhà phải làm nhiều việc quá hả em? Sao anh thấy em càng ngày càng gầy đi?

– Không sao đâu anh, chẳng qua dạo này người em mệt không ăn uống được mới như thế.

– Hay anh chuyển về làm gần nhà nhé. Em sắp sinh rồi mà anh không ở nhà thì cũng không ổn.

– Thôi. Làm ở đó đang lương cao, anh về nhà thì lấy gì mà ăn.

– Thế mẹ với em ở nhà có cãi nhau bao giờ không?

Nhắc đến mẹ chồng, mặt vợ tôi khựng lại vài giây rồi lại nở nụ cười có phần gượng gạo:

– Mẹ tốt với em lắm. Anh cứ yên tâm mà đi làm, không phải lo lắng gì cho em đâu.


Hôm sau được nghỉ ở nhà, tôi lấy điện thoại của vợ để vào chơi game giải trí thì vô tình thấy một đoạn video trong máy em. Tò mò tôi mở ra xem thì vang lên bên tai là giọng nói của mẹ tôi với những lời lẽ cay nghiệt:


– Cái loại mồ côi, nghèo rớt mùng tơi như cô mà còn đòi ăn sang à. Được mẹ chồng cho ăn cơm bầu bằng 2 quả trứng luộc với canh rau ngót, còn kêu cái gì nữa. Ngày xưa tôi cơm muối còn không có mà ăn ấy. Cô liệu hồn ăn xong rồi dọn dẹp nhà cửa cho gọn gàng đi, tí thằng Thanh nó về đấy. Đúng là nuôi cô còn tốn cơm, tốn của hơn cả nuôi ô sin.

Cả đoạn video đó, vợ tôi không cãi lại mẹ nửa lời. Nghĩ lại thái độ tối qua của vợ thì giờ tôi đã hiểu. Cả đoạn video dài 3 phút nhưng chỉ quay lên trần nhà, có vẻ chỉ là vợ tôi vô tình chạm vào nút quay ở màn hình chứ không hề cố ý. Lần đầu tiên trong đời tôi khóc vì thấy thương có lỗi với vợ. Thảo nào mang bầu mà người em cứ xanh xao là do những bữa ăn đạm bạc như thế.

Gọi cả mẹ và vợ ra phòng khách ngồi nói chuyện, tôi đưa đoạn video ra khiến cả mẹ tôi và vợ đều trố mắt ngạc nhiên

– Mẹ với vợ con không cần nói điều gì nữa. Con chỉ mong từ giờ mẹ bớt nóng giận với vợ con một chút. Cô ấy mang bầu cần ăn uống đủ chất. Với cả nếu nhiều việc nhà quá thì để con thuê ô sin chứ cô ấy sắp sinh rồi không thể làm nhiều như thế được. Kinh tế nhà mình cũng có phải khó khăn gì đâu.

Sau buổi đó, mẹ tôi cũng đã nhận lỗi. Cứ tưởng sóng gió đã yên, sau bữa cơm trưa tôi lên đường quay lại chỗ làm việc. Đi được chừng 30 phút tôi mới nhớ ra quên điện thoại ở nhà, đành quay xe lại. Tôi dựng xe ngoài cổng rồi đi nhanh vào nhà cho kịp giờ. Nhưng vừa mới bước vào trong sân tôi đã nghe thấy tiếng chửi sa sả của mẹ:

– Á à, cô lại dám quay lại cái đoạn video kia để về mách thằng Thanh à? Hôm nay tôi không dạy dỗ cô cho tử tế thì tôi không bằng con cô.

– Con không cố ý đâu ạ. Anh Thanh mượn điện thoại con nên mới…

– Cô lại còn già mồm à. Nếu không vì đứa cháu thì tôi đã tống cổ cô ra khỏi cái nhà này từ lâu rồi.

(Ảnh minh họa)

Qúa sốc trước những gì diễn ra trước mắt. Tôi chạy vào nắm lấy tay vợ trước sự ngạc nhiên vô cùng của mẹ:


– Mẹ đừng nói những lời như thế nữa. Con chưa nghe thấy vợ con cãi lại mẹ câu nào cả. Cô ấy cũng không hề mách chuyện mẹ cho con dâu ăn cơm bầu toàn trứng luộc. Món đó mẹ đem đổ hết đi, con mua yến sào về tẩm bổ cho vợ rồi. Sau này cháu đích tôn của mẹ mà có bị thiếu dinh dưỡng hay bệnh tật gì là tại mẹ hết.

Nói dứt lời, tôi đưa vợ vào phòng rồi đóng sầm cửa lại bỏ mặc mẹ đứng ngoài mắt tròn mắt dẹt còn chưa nói hết câu:

– Ơ, cái thằng này. Mẹ đẻ mày ra mà mày lại cãi lời mẹ à…Ôm vợ vào lòng tôi thấy thương em vô cùng. Chịu bao nhiêu tủi nhục nhưng em vẫn cắn răng chịu đựng, chưa bao giờ than vãn nửa lời. Ngay ngày hôm đó, tôi đã lên xin nghỉ việc chỗ cũ để tìm một công việc gần nhà. Dù lương thấp hơn nhưng quan trọng là được ở gần vợ con để cô ấy không bao giờ phải chịu ấm ức nữa.

Theo Wtt