Truyền kỳ về Viên Thụ San, vị thầy xem tướng lừng danh một thời

25/01/2019 01:30:53

Xem tướng đoán mệnh là một chuyện kỳ diệu lạ lùng, thế nhưng, có người vẫn không để tâm, đặc biệt là những quân nhân trẻ tuổi tinh lực dồi dào. Thế nhưng, vị kỳ nhân dưới đây đã khiến Tôn Trung Sơn, Tưởng Giới Thạch phải kính nể.

Một vị thầy xem tướng số. (Ảnh: Internet)


Trong những năm cuối đời, một vị tướng quân đã vô cùng xúc động khi hồi tưởng lại chuyện về vị kỳ nhân này, ông đã viết một chương trong tác phẩm của mình để lưu giữ câu chuyện. (“Hãm đô huyết lệ lục”, Quách Kỳ viết, xuất bản lần đầu tháng 7/2005, trang 169).


Vậy, người đã đoán mệnh cho ông họ tên là gì? Chính là Viên Thụ San, sinh năm 1881 trong một gia đình thầy thuốc và bói toán, có truyền thống bác học. Từ nhỏ đã theo cha đến sống ở Trấn Giang, hành nghề thầy thuốc, kiêm nghề đoán số bốc quẻ.


Ông không thi đậu tú tài, sau đó học tại Đại học Bắc Kinh, sang Nhật Bản du học, ông nỗ lực theo đuổi ngành Xã hội học, sau khi học xong về nước có cơ hội để vào quan trường, nhưng ông lại không màng công danh lợi lộc, trở về quê vẫn hành nghề thầy thuốc và bói toán.


Xem tướng cho Tôn Trung Sơn, Tưởng Giới Thạch


Nghe nói ông đã từng gặp Tôn Trung Sơn, ông phán Tôn “có tướng mạo cao quý”, không phải cái “phú quý” của  phàm phu tục tử, mà là cái “thanh quý” lưu danh muôn đời của kẻ “coi thường ngôi thiên tử mà không thèm làm”.


Mặc dù ông có danh tiếng, nhưng lại khiêm tốn tự xưng là “hổ thẹn với danh tiếng người đời khen ngợi, thực chất chỉ đủ bản lĩnh nuôi gia đình”.


Năm thứ 17 Trung Hoa Dân Quốc, chính phủ đã cố ý cấm hành nghề chiêm tinh, thầy thuốc, bói toán, điều này đồng nghĩa với việc đập vỡ bát cơm manh áo của rất nhiều người. Lúc đó, thuật sĩ giang hồ Viên Thụ San đã vì việc này viết một cuốn sách “Trung Tây tương nhân thám nguyên”, dẫn chứng tranh luận, phân trần cho nghề đoán số và những người hành nghề này.

Ảnh chụp chung của Tôn Trung Sơn và Tưởng Giới Thạch tháng 6/1924. (Ảnh: Wiki)


Cuốn sách này, đã nhận được lời khen ngợi của viện trưởng Hành chính là Đàm Diên Khải, được giới Chiêm tinh học ca tụng, và cũng gây dựng nên chỗ đứng cho Viên Thụ San trong giới Chiêm tinh học.


Viên Thụ San từng nói: “Đến thỉnh giáo các nhà Chiêm tinh học thì chỉ có ba loại người: Một là nhận đả kích lớn, hai là mê hoặc danh lợi, ba là lâm vào đường cùng, vì thế phải quan sát sắc mặt, trông mặt mà bắt hình dong” . Có thể thấy Viên Thụ San hiểu rất rõ muôn vàn sắc thái biểu cảm của con người.


Vào những năm 1930, Viên Thụ San không làm thầy thuốc nữa, mà chuyên tâm hành nghề toán mệnh. Danh tiếng của ông đã nhanh chóng thu hút nhiều khách hàng lớn, được nhiều danh nhân đánh giá cao. Nhân vật tai to mặt lớn mà ông gặp đầu tiên nhất là quan to của chính phủ Trung Hoa Dân Quốc – Hà Ứng Khâm. Sau khi Hà xem tướng ở chỗ Viên Thụ San, vô cùng khâm phục, bèn giới thiệu cho Tưởng Giới Thạch.


Tưởng Giới Thạch cũng tò mò, liền đến gặp Viên Thụ San. Những lời nói thẳng thắn của Viên rất được  Tưởng Giới Thạch tán thưởng. Từ đó về sau, từ những nhân vật quan trọng trong giới chính trị, đến các thương gia giàu có, đều tự hào nếu trong tay có được sổ đoán mệnh của Viên tiên sinh.


Ngô Bội Phu, lãnh đạo quân phiệt Bắc Dương, tự mình cũng có thể đoán tướng số nhưng vẫn phái người đi nhờ Viên bói toán giúp. Sau đó tin phục, lại phái đặc sứ mang theo rất nhiều tiền để mời Viên xuất núi. Câu trả lời của Viên Thụ San là: “Được ngài yêu thích tôi cảm thấy rất vinh dự. Ngài tức giận thì tôi cảm thấy rất sợ hãi”. Viên Thụ San cũng trở thành mệnh lý đại sư được tín nhiệm nhất của Tưởng Giới Thạch.


Dự đoán vận mệnh của Quách Kỳ, Mã Liên Lương

Tranh vẽ một vị thầy xem tướng số thời xưa. (Ảnh: Internet)


Năm 1938, Nam Kinh thất thủ, bốn người của Quốc Dân Đảng bao gồm vợ chồng sĩ quan Tùy đoàn trưởng, tiểu đoàn trưởng Quách Kỳ, phụ tá sĩ quan Tôn, sau thất bại đã rời đến Thượng Hải. Tùy đoàn trưởng rất tin vào thuyết vận mệnh và tướng số, và cho rằng cần phải đến gặp đại chuyên gia mệnh lý Viên Thụ San để được chỉ bảo. Quách Kỳ không tin vào vận mệnh, nhưng nghe mọi người khuyên cũng thấy xuôi tai, nên đành đi cùng.


Sau khi Viên Thụ San xem tướng xong cho ba người họ, thì mới xem cho Quách Kỳ: “Quách tiên sinh là quân nhân, đến lúc 40 tuổi có thể được thăng làm Thiếu tướng. Sau đó đánh trận trên sa mạc, nhưng vì thua trận, nên sẽ nguy hiểm đến tính mạng. Tuy nhiên, cuối cùng ngài vẫn thuận lợi thoát nguy hiểm trở về đơn vị, từ đó về sau xuôi buồm thuận gió, hạnh phúc đến mãi sau”.


Sau đó 4 người thuận lợi trốn khỏi Thượng Hải, qua Hong Kong đến Vũ Hán, trở về đơn vị Quách Kỳ liên tục được thăng chức, năm 40 tuổi được thăng là Thiếu tướng, đóng giữ vùng Y Lê huyện Tinh Hà. Nửa đầu năm 1945, nổ ra cuộc phiến loại giữa ba vùng Y Lê, Tháp Thành, A Nhĩ Thái, toàn bộ binh lực của Quách Kỳ bị tiêu diệt.


Nơi xảy ra chiến sự đúng là giữa vùng sa mạc. Vì thiếu nước, Quách Kỳ khát tới mức hôn mê, sau đó được kẻ thù cứu sống, sau chiến tranh khi trao đổi tù binh, lại trở về đơn vị. Sau đó, Quách Kỳ tới Đài Loan, cả đời thuận lợi, con cái đều thành đạt. Như vậy, từng lời của Viên Thụ San đều ứng nghiệm.


Sau năm 1949, Viên Thụ San di dân đến Hong Kong, ông cũng đã để lại cho người đời vài câu chuyện nổi tiếng.


Viên Thụ San cũng từng đoán mệnh cho Mã Liên Lương – một trong ba bậc thầy kinh kịch của Trung Hoa Dân Quốc. Trước khi vợ chồng Mã Liên Lương rời khỏi Hong Kong, đã nhờ Viên Thụ San bói quẻ. Kết quả quẻ bói theo lời của Viên Thụ San như sau: “Ông (Mã Liên Lương) vẫn còn 15 năm đại vận”.


Người vợ mơ hồ không biết lý giải ra sao liền truy hỏi đến cùng: “Vậy sau 15 năm ông ấy sẽ ra sao?” . Mã Liên Lương trong lòng đã có chút tỉnh ngộ không đợi đối phương trả lời, liền kéo áo phu nhân nói: “Bà đừng hỏi nữa, chỉ cần may mắn trong 15 năm, là được rồi” . Quả nhiên, kể từ khi ông rời Hong Kong trở về Bắc Kinh, đến lúc đột ngột qua đời, bấm đốt ngón tay nhẩm tính, thì đúng là tròn 15 năm.


Mã Liên Lương, một trong ba bậc thầy kinh kịch của Trung Hoa Dân Quốc, đã khởi xướng Mã phái, cạnh tranh với Mai Lam Phương. Sau khi cách mạng văn hóa bắt đầu, vì sự kiện “Hải Thụy bãi quan” mà bị bức hại đến chết. Lúc đó, gia đình ông bị cướp sạch, bản thân lại bị cầm tù, gia quyến phải chịu liên lụy, thậm chí xếp hàng lấy cơm, mọi người còn nhổ nước bọt vào bánh bao của họ. Cuối năm 1966, ông ôm theo nỗi oan uổng mà chết, vừa tròn 66 tuổi.


Tôn sùng nhất là Võ Huấn, Phục Hy

Phục Hy – một vị thần trong các thần tích Trung Hoa. (Ảnh qua zh.knowpia.com)


Không giống với Vy Thiên Lý, Từ Dưỡng Ngộ, cũng được tôn xưng là một trong ba đại bậc thầy mệnh lý của Trung Hoa Dân Quốc, Viên Thụ San không chỉ chuyên tâm đoán mệnh. Ông giống như một nhà trí thức tự do. Cha của Viên từng xem bát tự cho ông: “Mặc dù ngũ hành khuyết Thủy, nhưng có thể dùng Thủy của thiên thời để bổ sung, tóm lại là méo mó có hơn không.


Do làm người mặc dù ngu ngốc, nhưng học hành cũng có thể tích tiểu mà thành đại; danh tiếng mặc dù không hiển hách, nhưng không thiếu phẩm hạnh đạo đức. Nếu như có thể an phận đọc sách, chọn bạn có học vấn mà chơi, nhất định không đến nỗi lâm vào cảnh lụi bại mà trở thành quỷ đói”.


Sau khi Viên Thụ San thành danh, cũng hay qua lại với những người có học. Học giả La Chấn thường viết lời giới thiệu cho sách Vận mệnh và tướng số của Viên Thụ San, ngợi ca tác phẩm mệnh lý nổi tiếng của ông như sau: “Ngôn từ ý nghĩa lưu loát rõ ràng, có thể sánh với các tác phẩm nghệ thuật của Du Khúc Viên”, “không thuật sĩ nào có thể làm được điều tương tự”. Có thể thấy Viên Thụ San không chỉ là một thuật sĩ giang hồ.


Viên Thụ San coi nhẹ tiền bạc, cũng không tích cóp của cải. Mặc dù ông nổi tiếng, nhưng lại khiêm tốn tự coi mình là “hổ thẹn với danh tiếng người đời khen ngợi, thực chất chỉ đủ bản lĩnh nuôi gia đình” . Đối với của cải, ông chẳng hề bận tâm, ông từng có ý định trùng tu lại mộ của Tư Mã Lý Chủ thời Hán và nhà của Nghiêm Quân Bình, vừa vinh danh cho hào quang đạo đức, vừa bảo vệ quốc túy.


Viên Thụ San cũng có người mà ông ngưỡng mộ, ông sùng bái nhất là Vũ Huấn và Phục Hy, một người là thánh đồ hành khất để xây trường học, một người là khởi tổ của văn hóa Trung Hoa. Lý tưởng của ông là muốn thành lập một trường học tình nghĩa và xây dựng một ngôi miếu Phục Hy, sau khi có chút tiền tích cóp, ông đã noi theo Vũ Huấn tại hẻm Tiểu Viên ở quê nhà, đã dùng phòng ốc nhà thờ tổ họ Viên để làm lớp học, lập nên trường học tình nghĩa. Dựa theo điển cố “Viên an ngọa tuyết”, đặt tên trường là “Tiểu học Ngọa Tuyết”.


Trong thời gian kháng chiến, kinh tế xã hội suy thoái, Viên Thụ San tài lực không đủ, tiểu học Ngọa Tuyết bất đắc dĩ phải thu phí học đường của học sinh. Viên Thụ San vô cùng hổ thẹn, đã đặc biệt làm một tấm biển cho trường học, đích thân viết bốn chữ “Không bằng Vũ Huấn”. Có thể thấy Viên Thụ San không phải một thuật sĩ giang hồ tầm thường, ông có phẩm hạnh, và đam mê của riêng mình.


Con trai của ông là Viên Phúc Nho từng muốn nối nghiệp ông học đoán mệnh, ông phản đối nói: “Cha có hai bộ học thuật, một bộ là đoán mệnh, một bộ là y học, sau khi cha chết, con phá bỏ và đốt bộ đoán mệnh đi, tiếp tục kế thừa y học của cha”.


Từ đó Viên Phúc Nho không động chạm gì đến mệnh lý nữa, mà chuyên tâm học y, sau đó đi du học ở Nhật, tiếp tục học y học, và thành công trong việc quảng bá phát huy y học Trung Quốc, trở thành một chuyên gia y học của thời đại.


Nhận thức của Viên Thụ San về sự nghiệp vận mệnh và tướng số vào thời điểm đó đều công bằng và khách quan. Viên Thụ San cho rằng, thuật bốc quẻ xem tướng có thể được coi là một trong những quốc túy của Trung Quốc, gần như được sinh ra cùng lúc với lịch sử văn hóa Trung Quốc, có nguồn gốc từ thời thượng cổ, nổi bật từ thời Ân Thương, và ngày nay trở nên hưng thịnh.


Tuệ Tâm , theo SOH