Trả em về lại ngày xưa - Tâm sự

05/09/2017 11:32:16

9h giờ tối, em vẫn ở lại văn phòng và cặm cụi bên chiếc máy tính. Thế nhưng lý do không phải là bởi công việc chất đống, mà vì em không muốn trở về nhà. Em biết chắc chắn một điều rằng thế nào anh cũng đang ở đó để chờ em.

Anh quá ích kỷ, anh chỉ muốn chiếm hữu em cho riêng bản thân mình.

Em lang thang khắp các trang web, hết đọc báo, xem phim, chat chit, rồi lại lượn lờ face book.  Chưa bao giờ em lại thấy chán ghét về nhà như thế. Giá mà có thể ở lại cơ quan đến tận sáng mai thì tốt biết mấy. Cứ nghĩ đến việc phải đối diện với anh là em lại ngao ngán vô cùng.


Chúng ta đã từng là người yêu và cũng có quãng thời gian hạnh phúc với đầy ắp những kỷ niệm. Em cũng đã yêu anh, rất nhiều và rất thật, nhưng tất cả chỉ là quá khứ mà thôi. Còn hiện tại, tình yêu trong em dường như đã biến mất, cảm giác duy nhất còn sót lại đó là sự chán nản, mệt mỏi đến vô cùng. Em sợ hãi, hay nói một cách chính xác hơn là em đang tìm mọi cách để chạy trốn khỏi cuộc tình này.

Anh trói buộc em lại bằng sự ghen tuông, ích kỷ của mình (Ảnh minh họa)


Thực ra, anh cũng là một người đàn ông tốt. Anh yêu một cách chân thành và hết lòng vì người mình yêu. Chỉ có điều, anh quá ghen tuông và độc đoán. Anh khiến em có cảm giác mình giống như một con thú cưng, luôn được anh nâng niu, chiều chuộng, nhưng lại bị nhốt trong lồng mà không hề có cuộc sống tự do.

Thưở mới yêu em cứ nghĩ rằng tất cả mọi hành động ấy chỉ vì anh yêu em quá nhiều mà thôi. Thì người ta vẫn bảo: “Có yêu mới có ghen, càng yêu lắm thì lại càng ghen nhiều” mà lại. Em hạnh phúc và lầm tưởng rằng đó là sự quan tâm “đặc biệt” anh dành cho mình. Nhưng càng ngày mọi chuyện càng đi quá xa. Thử hỏi có cô gái nào thoải mái được khi đi đâu, làm gì cũng phải “xin phép” bạn trai mình.


Anh khiến em khó chịu, ngột ngạt trong chính cái mà anh gọi là tình yêu ấy. Anh quản lý em về mọi thứ: điện thoại, yahoo, mail, face book…, cả giờ giấc đi về anh cũng giới hạn rất rõ ràng. Nếu chẳng may có về muộn do tắc đường hoặc có việc đột xuất thì em sẽ bị anh tra hỏi, rồi áp đặt vào đó những lý do mà chính bản thân anh tự suy diễn ra.


Em cũng như người khác, cũng muốn có một thế giới riêng nho nhỏ cho mình. Nhưng chưa bao giờ em có được điều ấy. Em chới với, ngột ngạt trong sự kiểm soát của anh. Vì anh, em đã hạn chế tiếp xúc, nói chuyện với đàn ông, vậy mà anh vẫn ghen tuông một cách vô lý. Đã rất nhiều lần anh khiến em phải bẽ mặt với bạn bè, đồng nghiệp vì bị anh theo dõi.

Em muốn được tự do làm những điều mình thích (Ảnh minh họa)


Em từng góp ý, nhẹ nhàng có, căng thẳng có, vậy mà anh vẫn giữ nguyên cái tính độc đoán, gia trưởng của mình. Anh luôn bắt  em “phải làm việc này”, và “không được làm việc kia”. Anh quá ích kỷ, tính sở hữu trong anh quá lớn khiến anh chỉ muốn chiếm hữu em cho riêng bản thân mình. Nhiều lần em đã tự hỏi: Em đang được yêu hay đang bị giam cầm?

Em cứ luôn phải gồng mình lên, cố gắng để làm cho anh vừa lòng. Và bây giờ thì  mọi thứ đã đi quá giới hạn, em đã không thể chịu đựng được thêm nữa rồi. Em muốn được sống thật với bản thân mình, muốn đi chơi, ăn mặc và hành động theo những gì mình thích. Em muốn trở về với em của ngày chưa yêu anh.


Rồi sau này nhất định sẽ có người khác yêu anh, chấp nhận ở bên anh trọn đời, chỉ cần anh hiểu một điều rằng: lạt càng mềm thì buộc càng chặt. Khi yêu hãy tôn trọng thế giới riêng của mỗi người.


Theo Bưu Điện Việt Nam