Ông lão cứu sống sói mẹ bị thương, bầy sói ‘báo ân’ lại kéo đến làng giết chóc

20/04/2017 08:09:37

Ông lão cứu thoát một con sói mẹ đang mang thai, sói mẹ vì “báo ân” lại dẫn theo bầy sói đến làng giết chóc. Hậu quả cuối cùng khiến ông lão chết thảm! 


Những năm đầu của thời Dân Quốc, khi đó vẫn còn đang trong thời buổi loạn lạc, thôn Thường Nhân vốn là một làng quê nhỏ. Bởi có thể hưởng trọn một khoảng bình yên trong thời loạn thế, vậy nên có không ít người dân lánh nạn bên ngoài tìm đến thôn. Nửa năm sau trong thôn đã có mấy trăm nhân khẩu sinh sống.

Người già có uy tín nhất trong làng họ Lưu, tuổi chỉ mới ngoài 60, dân làng kính trọng gọi ông là “Lưu lão”. Tên thật của ông Lưu vốn không có mấy người biết. Người làng chỉ biết ông Lưu lúc trẻ từng gia nhập Nghĩa Hòa đoàn, đã từng chứng kiến các sự kiện lớn của xã hội, hơn nữa được biết ông còn thông hiểu âm dương, gieo quẻ bói toán, đến trung niên mới định cư ở trong làng. Bởi vậy lão Lưu càng được mọi người tôn kính hơn.

Ngôi làng bình yên ẩn mình trong núi rừng. (Ảnh theo dantri.com.vn)


Một hôm, ông Lưu dậy sớm lên núi như mọi khi, dự tính hái một chút thảo dược và quả mọng. Trong làng vốn không có nhiều ruộng, hơn một nửa dân làng không có đất canh tác, bởi vậy chỉ có thể đi vào rừng tìm kiếm thức ăn sống tạm qua ngày. Ông Lưu đi vào trong núi chưa sâu thì nghe thấy có tiếng rú thảm thiết ở đâu vọng đến khiến ông giật nẩy mình. Ông nghĩ bụng: Trong rừng núi hoang vu này khó tránh khỏi có sài lang hổ báo, nhưng mà những loài vật này bình thường ở trong núi sâu, không xâm phạm người, hôm nay lẽ nào lại thật sự để mình đụng phải?


Ông Lưu đang tính rời khỏi cánh rừng hoang dã này, nhưng vừa quay người bỗng phát hiện một con sói nằm trên mặt đất đang ngước mắt nhìn ông. Nhưng dù sao ông cũng là người đã trải qua nhiều sóng gió, chỉ một lúc đã lấy lại bình tĩnh, rút ra một con dao phòng thân mang trên người. Con sói này tuy nhe nanh trợn mắt lộ vẻ hung dữ, nhưng thân thể lại không thể động đậy. Ông Lưu định thần nhìn thử thì thấy con sói này bị một cái bẫy thú kẹp trúng chân, vùng chân bị thương máu thịt be bét hết cả.


Ông Lưu nghĩ trong lòng: “Dạo này chẳng lẽ thức ăn trong rừng ít quá, bầy sói đói quá mới xuống đến lưng chừng núi tìm kiếm thức ăn? Nếu một con sói mà dẫn đến cả bầy tàn hại người dân thì phải làm sao đây? Chi bằng mình hãy nhân lúc chân nó bị thương mà giết chết nó vậy”.


Ông Lưu hạ quyết tâm, đi vòng vòng quanh con sói chuẩn bị bước lên đâm chết. Con sói nhìn thấy ông Lưu không chịu bỏ đi mà lại  bước đến gần hơn, phản ứng càng thêm kịch liệt. Đợi đến khi ông Lưu đến gần mới phát hiện hành động của con sói này thật là chậm chạp, hơn nữa phần bụng căng tròn, không giống như bộ dạng bị đói. Nhìn kỹ hơn thì thấy phần bụng của nó trướng lên, thì ra là con sói mẹ mang thai!


Ông Lưu sững lại, nhớ lại chuyện trước đây. Ông Lưu lúc trẻ gia nhập Nghĩa Hòa đoàn chống trả kẻ địch bên ngoài, trên tay đã nhuốm máu của không ít mạng người, giờ đây lấy mạng một con súc sanh hại người vốn không phải là chuyện đáng khiến ông mềm lòng. Nhưng con sói mẹ đang mang bầu  này khiến ông Lưu nhớ đến cái chết của vợ ông, người vợ thời trẻ của ông chết trong tay người Tây dương, đứa con trong bụng đã trở thành thai chết. Ông Lưu đau đớn cùng tột, mới quyết tâm chống lại kẻ thù bên ngoài.


Súc sanh có đau đớn và tình cảm giống như con người hay không? Ông Lưu không biết con sói này có nên giết đi hay không? Điều duy nhất mà ông biết là cốt nhục thân sinh mất mạng có thể khiến người ta đau đớn cùng cực.


Khi ông Lưu đến gần, sói mẹ thu bộ dạng hung dữ lại, ánh mắt trở thành cầu xin, đầu cúi thấp xuống giống như chú chó được nuôi ở nhà. Sói mẹ có thể cảm nhận được sát khí của ông Lưu, biết người ở trước mắt không phải là hạng lương thiện, huống hồ thân nó còn đang mang bầu lại bị trọng thương, há có thể tránh khỏi kết cục bị ông Lưu bắt giết.


Ông Lưu nhìn thấy dáng vẻ bộ dạng cầu xin của nó, lại nhớ đến người vợ đã mất, lòng mềm nhũn, ông bèn cẩn thận đi đến gỡ bỏ cái bẫy thú ở chân sói mẹ. Ông Lưu từ đầu đến cuối vẫn giữ chặt con dao trên tay, phòng khi sói mẹ nếu có bất cứ hành động uy hiếp gì đều có thể chắc chắn một dao lấy mạng nó. Sói mẹ cuối cùng không có hành động gì. Sau khi được gỡ bỏ cái bẫy thú, nó liền đứng dậy không ngoái đầu lại khập khiễng đi vào trong rừng sâu.


Trên đường ông Lưu trở về, mí mắt cứ nháy liên hồi, lòng càng nghĩ càng thấy không ổn. Người ta thường bảo loài sói chỉ nhớ thù chứ không có nhớ ân, mình tuy đã cứu nó một mạng, nhưng dù sao cái bẫy thú vẫn là người khác đặt. Hơn nữa con sói đó cũng đã phát hiện ra thôn làng, biết đâu mai này một khi trong rừng có thiếu thức ăn, bầy sói kéo đến xâm phạm thôn làng thì phải làm sao?


Nếu nó ăn mất gia súc trong làng thì vẫn còn đỡ, lỡ như làm tổn hại đến tính mạng dân làng, mình há không phải đã trở thành tòng phạm “thả sói về rừng” ư? Ông Lưu về đến nhà vội lấy tiền đồng gieo quẻ đoán cát hung, kết quả của quẻ tượng khiến ông giật mình kinh hãi: “ T rong làng sẽ có họa ngập đầu, cả làng lầm than “ .


Ông Lưu đứng ngồi không yên, quả nhiên, trong làng ắt có tai họa ập đến, không biết sẽ phải chết bao nhiêu người. Tai họa này chẳng lẽ là từ bầy sói? Cả thôn chỉ có một khẩu súng săn, đối mặt với bầy sói đói hung tợn nên làm thế nào mới phải đây? Nguy rồi, lúc đầu mình thật không nên mềm lòng mà xuống tay giết chết con sói mẹ đó mới phải!


Ba ngày sau, chuyện mà ông Lưu lo lắng trong lòng cuối cùng đã đến. Chẳng qua đổi lại không phải là bầy sói mà là đám thổ phỉ. Mấy chục tên thổ phỉ cưỡi ngựa tay xách theo súng đi vào trong thôn làng ngang ngược cướp bóc, ngay đến cả gia súc cũng không bỏ qua.

Đám thổ phỉ tràn vào làng. (Ảnh theo thanhnien.vn)


Đám thổ phỉ lệnh cho toàn bộ người dân trong làng ngồi thành một đống ở ngoải cổng làng, một ông già trong đó bởi động tác chậm chạp đã bị bọn thổ phỉ một súng bắn chết, đây cũng là đám thổ phỉ cố tình ra oai. Kẻ đứng đầu đám thổ phỉ lao ra khỏi nhóm, lớn tiếng hét lên: “Nếu không muốn chết thì hãy nghe lời để ông đây khỏi phải phí đạn lấy mạng các ngươi”.


Tiếng hét vừa dứt, nơi cánh rừng cách làng không xa, tiếng sói rú lên vọng lại từng hồi từng hồi. Lúc đầu chỉ là một con, sau đó là hai con, ba con. Một bầy sói cùng nhau rú lên, hơn nữa bốn phương tám hướng đều là tiếng rú của bầy sói! Thật giống hệt tình cảnh “bốn bề khúc hát Sở quân”. Tiếp đó mấy chục con sói lộ mặt lao thẳng đến đám thổ phỉ. Địa thế ngôi làng vốn không được bằng phẳng, bầy sói ẩn náu chỉ cách mấy chục mét, khoảng cách này với loài sói mà nói chỉ trong nháy mắt đã bổ nhào đến nơi.


Đám thổ phỉ người nào người nấy hoang mang nổ súng, bắn chết mấy con sói. Nhưng mà tiếng súng vang lên chưa mấy hồi đã trở thành tiếng cắn giết một phía của bầy sói. Mọi người trong làng ai nấy đều khiếp đảm ôm chặt nhau, không ai ngờ rằng mấy năm nay ở đây lại có nhiều sói ẩn náu trong rừng sâu như vậy. Tiếng kêu la thảm thiết của đám thổ phỉ và tiếng cắn xé của bầy sói như xé tan cả một góc trời, người nào trông thấy đều không khỏi kinh hồn bạt vía.


Đám thổ phỉ cùng với bầy ngựa của họ toàn bộ đều bị bầy sói cắn chết. Ngoài số dân làng đang ngồi chổm hỗm dưới đất ra, những người khác còn lại đều bị bầy sói cắn chết hết cả. Sau khi đám thổ phỉ chết hết, con sói đầu đàn uy phong lẫm liệt to lớn nhất trong bầy cùng với con sói mẹ đó đi một vòng quanh ông Lưu cúi đầu lạy tạ một cái, sau đó dẫn theo bầy sói tản đi. Mấy chục con sói trong nháy mắt đã mất hút vào trong rừng sâu, trên mặt đất chỉ còn lại mấy con sói lúc đầu bị bắn chết.

Ảnh qua: pinterest.com


Ông Lưu thổn thức trong lòng, không ngờ rằng súc vật cũng biết báo ân. Tiếp đó, trên gương mặt của tất cả người dân trong làng đều lộ vẻ sợ hãi, mọi người xì xào to nhỏ với nhau:


“Không ngờ khu rừng chung quanh lại ẩn náu nhiều sói như vậy”.


“Đám thổ phỉ này chết thật thảm quá, chỉ sợ mai này lỡ như bầy sói đói quá đến ăn thịt chúng ta phải làm thế nào!”.


“Mọi người không nhìn thấy sao? Khi nãy mấy con sói này cung kính cúi mình trước lão Lưu”.


“Có khi nào lão Lưu là ma sói biến thành hay không, thế nên bầy sói này mới nghe theo lệnh ông ta?”.


“Tôi có nghe nói, ông Lưu mấy ngày trước đã cứu sống một con sói, ông ta chắc là ma sói biến thành rồi!”.


Sau khi trải qua một hồi bàn tán xôn xao, ánh mắt người dân dành cho ông Lưu đều đã thay đổi hẳn. Ai nấy đều nhìn ông Lưu, trong nhóm có người reo lên một tiếng “Đánh chết con ma sói này!”, “Đánh chết ông ta!”, “Bầy sói là ông ta dẫn đến!”, “Đúng vậy!”. Ông Lưu kinh ngạc không thôi, ba ngày sau, ông Lưu bị người dân trong làng siết cổ chết. Sau khi ông Lưu chết đi, dân làng còn bỏ tiền ra mời đạo sĩ đến làm phép trấn áp “con ma sói” này mãi mãi không được siêu sinh.


Ông Lưu có chết cũng không ngờ được rằng, tai họa ngập đầu trong quẻ bói đó của ông vốn không phải đến từ bầy sói, cũng không phải đến từ đám thổ phỉ, mà là đến từ chính người dân trong làng mình. Vào một ngày đêm trăng, sấm chớp liên hồi nhưng mãi không thấy đổ mưa, không biết nguyên nhân gì khiến cho thôn làng xảy ra hỏa hoạn, bầy sói trong bóng đêm phân tản ra bốn phía xung quanh ngôi làng, ngẩng đầu nhìn ánh trăng rú lên đau đớn.


Theo Hottimes
Thiện Sinh biên dịch