Người ăn mày cụt tay bị chủ nhà bắt đi khuân gạch, 10 năm sau anh trở lại khiến ai cũng ngỡ ngàng…

02/01/2017 07:14:49

Cách tốt nhất để giúp đỡ người khác, đôi khi, không phải là cho họ một bữa cơm, một đồng tiền mà là trao niềm tin, trao cơ hội. Làm thế cũng tức là bạn đang trao thêm hy vọng cho cuộc đời họ. Câu chuyện dưới đây sẽ cho bạn hình dung rõ hơn.


Một người ăn mày bị cụt tay dừng chân lại trước một ngôi nhà to để in ăn. Bà chủ nhà từ từ bước ra, thậm chí không nhìn mặt anh mà lấy tay chỉ vào đống gạch trước nhà mà nói: “Cậu giúp tôi chuyển đống gạch này về đằng sau nhà đi”. Đến xin tiền, đã chẳng được cho lại còn phải chuyển gạch, người ăn mày nghĩ trong lòng không khỏi cảm thấy bực bội. Anh ngẩn người ra một lúc, rồi nhìn bà chủ nhà nói với giọng bực tức: “Tôi chỉ có một tay, chị còn nhẫn tâm kêu tôi chuyển gạch? Rõ ràng là cậy có tiền mà bắt nạt người nghèo khổ”.


Nhưng bà chủ nhà cũng không nổi nóng chút nào cũng không giải thích lời nào. Bà tiến lại gần đống gạch, cúi người xuống rồi dùng một tay nhấc viên gạch lên, chuyển đi rồi nói: “Cậu xem đấy, đâu phải cần hai tay mới làm được, tôi có thể làm được. Tại sao cậu lại không làm được?”. Người ăn mày nghĩ ngợi rồi một lát sau cũng cúi người xuống và dùng cánh tay duy nhất để chuyển gạch.

Chuyển suốt 2 tiếng đồng hồ mới xong, anh ta thở hồng hộc, mồ hôi chảy ra ướt đầm đìa. Bà chủ nhà đưa cho anh ta một chiếc khăn mặt trắng như tuyết, rồi lại đưa cho anh ta 100 nghìn đồng. Ngay thời khắc anh ta cầm được 100 nghìn đồng này, nước mắt anh bỗng trào ra hai má.


– “Cảm ơn chị ạ!”.


– “Cậu không cần phải cảm ơn tôi, đây là tiền công do chính sức lao động của cậu kiếm được”.


– “ Tôi sẽ không quên ơn chị

Từ đó về sau, trước cửa nhà bà chủ nọ đều chồng một đống gạch lớn. Ít ngày sau, người ăn mày này lại đến trước cửa nhà bà hành khất. Bà chủ lại yêu cầu anh ta chuyển gạch từ trước nhà ra phía sau nhà, rồi lại chuyển từ sau nhà về trước nhà. Cứ như vậy, lần nào đến, người ăn mày này cũng đều lầm lũi khuân gạch, mồ hôi nhễ nhại mà vẫn không ngừng tay phút nào.


Nhiều lần trông thấy cảnh ấy, cậu con trai bà chủ nhà cuối cùng cũng không thể kiên nhẫn, hỏi: “ Mẹ bắt ông ấy chuyển gạch từ đằng trước ra đằng sau rồi lại từ đằng sau ra đằng trước. Cuối cùng thì mẹ muốn để gạch ở trước nhà hay sau nhà? “. Bà mẹ hiền từ, mỉm cười, nhìn con nói: “ Đống gạch đó ở trước nhà hay sau nhà đều không có ý nghĩa gì mấy. Đối với người ăn mày ấy mà nói, việc họ có thể chuyển gạch hay không đã là điều rất khác biệt rồi!”.


Hơn 10 năm sau, bỗng nhiên có một người đàn ông bận đồ tây, đi giày da, phong thái lịch sự, đàng hoàng bước đến trước cổng ngôi nhà. Anh ta cúi người xuống và dùng một cánh tay duy nhất nắm chặt lấy tay người phụ nữ kia rồi nói: “Nếu như không có chị, tôi vẫn là ăn mày. Nhưng bây giờ tôi đã là chủ tịch của một công ty rồi”. Bà chủ nhà đã không còn nhớ được người này là ai, chỉ nói khách sáo: “Đây là chính anh làm nên đấy chứ.”


Thì ra đó chính là người ăn mày năm nào mồ hôi nhễ nhại chuyển gạch cho bà chủ. Ông ngỏ ý muốn trả ơn bà bằng cách mua cho gia đình bà một ngôi nhà đẹp trong nội thành. Sau này bà có thể chuyển đến đó sinh sống, làm người thành thị, sống cuộc sống đầy đủ tốt lành. Nhưng bà chủ nhà gạt đi và nói: “Chúng tôi không thể tiếp nhận sự chăm sóc của anh được bởi vì chúng tôi mỗi người đều có hai cánh tay”.


Người đàn ông sững người một lúc, rồi tiếp tục cố gắng thuyết phục: “Thưa bà, bà đã giúp tôi hiểu thế nào là làm người, thế nào là nhân cách. Ngôi nhà kia coi như là thù lao mà bà đã giáo dục tôi được không?”. Người phụ nữ nở một nụ cười rạng rỡ và nói: “Cảm ơn anh rất nhiều, nếu đã như vậy thì anh hãy đem căn nhà đó tặng lại cho những người chỉ còn một tay mà không có nhà ở. Họ cần hơn chúng tôi!”.

Tình yêu thương vĩ đại không phải xuất phát từ những lời lẽ “đao to búa lớn” mà đôi khi nó hiển hiện từ chính những cử chỉ nhỏ nhất, bình thường nhất. Người ăn mày trong câu chuyện trên đã ở vào một hoàn cảnh tột cùng đau khổ: vô gia cư, đi hành khất khổ cực, rồi lại cụt tay… Là một người bình thường, có khi họ chỉ dúi vào tay anh ta ít tiền lẻ hoặc một bát cơm, chút đồ ăn thừa. Và cuộc đời người ăn mày sẽ vẫn ngày qua ngày như thế, không gì thay đổi.

Nhưng bà chủ nhà đã hành xử vô cùng khác biệt và đầy nhân văn. Thay vì bố thí, bà đã cấp cho người ăn mày một cơ hội, cơ hội để thay đổi cuộc đời, đứng lên bằng đôi chân mình, kiếm sống bằng chính đôi tay và mồ hôi, nước mắt của mình. Đống gạch kia chỉ là cái cớ còn lý do đích thực đằng sau là bà muốn người ăn mày học thói quen kiếm tiền bằng chính sức lực của mình. Bà không chỉ cứu anh bằng một bát cơm qua ngày. Trái lại, bà đã cứu vãn cả một cuộc đời, một số phận.


Theo cmoney.tw


Mai Trà – Hữu Bằng