Nghề chăm sóc bệnh nhân chuyên nghiệp: Lắng nghe từng nỗi đời riêng

26/09/2018 01:23:56

Chị Tuyết kể, có nhiều người nhà tâm lý và tôn trọng những người làm công việc chăm sóc như chị Tuyết. Chị cảm nhận được họ coi chị là một người lao động bình đẳng, có trình độ chứ không phải chữ “osin” như rất nhiều người nhìn vào công việc chị đang làm.

Nắng chiều một ngày tháng 9 hắt xuyên qua tấm rèm cửa buồng bệnh Khoa Ngoại Tổng hợp, BV Phổi Trung ương. Ông Vũ Văn Thống ngồi bó gối, nghe chị Nguyễn Kim Tuyết đọc báo. Đôi lúc, ông không nghe rõ, quay sang hỏi lại chị Tuyết vừa nói thông tin gì.

Suốt 2 tháng đầu, cô con gái duy nhất của ông phải xin nghỉ làm để chăm sóc bố. Thấy vợ và con vất vả quá, cùng lúc đó thấy bóng dáng sắc vàng của những người làm công việc thay người nhà, ông đề xuất sử dụng dịch vụ chăm sóc người bệnh của bệnh viện.

- Cháu chào bà! Cháu là Nguyễn Kim Tuyết, được bệnh viện phân công chăm sóc bà trong quá trình điều trị. Nếu bà gặp phải điều gì, cần cháu giúp đỡ vấn đề gì thì bà cứ bảo với cháu nhé!

- Cháu ở đây thì bà phải nhờ cháu chứ làm gì còn ai nữa…

Những ngày trước đó, chị Tuyết hỏi kinh nghiệm của những người đi trước, khi gặp bệnh nhân lần đầu tiên thì nên hỏi han họ như thế nào, tiếp xúc với họ ra sao để nhọ cảm thấy thoải mái, công việc được suôn sẻ.

Hỏi thì cứ hỏi còn run thì vẫn cứ run

Đêm đó, chị Tuyết chẳng thể ngủ nổi. Chị dõi mắt lắng nghe tiếng thở dài của đêm, nhiều suy nghĩ bủa vây lấy chị.

Cháu làm gì cũng phải cố gắng

Sáng nào cũng vậy, đến gặp ông Thống, chị Tuyết cũng đều đặn chào hỏi: "Đêm hôm qua ông có ngủ được không ạ? Có vấn đề gì khiến ông khó ngủ không ạ?"

5 phút sau, thấy bóng dáng ông lục tục xuất hiện, chị Tuyết nhanh nhảu đi tới, đưa cánh tay ra làm điểm tựa cho ông. Chị ghi nhớ đầu gối ông có mảnh đạn nên khi đứng lên ông phải nghỉ một lúc rồi mới đi tiếp được. Hai ông cháu chậm rãi xuôi theo hành lang bệnh viện, trở về buồng bệnh.

Ông Thống cũng quan tâm chị Tuyết bằng những nhắc nhở đời thường của người ông với người cháu. Nếu trực chăm ông vào ca đêm, thấy chị lâu chưa ngủ, ông Thống lại nhắc nhẹ: “Cháu tranh thủ ngủ đi!”

Chăm sóc cụ bà 83 tuổi trong 10 ngày, nhận được thông báo từ bác sĩ, bà không bị lao. Hai bà cháu nhìn nhau, không giấu nổi niềm vui. Ngay khi nghe tin, chị gọi điện về cho người nhà của bà. Chị cảm nhận được sự vui mừng lây lan từ đầu dây bên kia.

Tốt nghiệp Cao đẳng Y Hưng Yên năm 2015, chị Tuyết làm việc cho một trung tâm thẩm mỹ. Suốt 2 năm làm việc tại đây, chị nghĩ, tại sao mình học y mà mình lại không thử sức làm việc trong môi trường y tế xem như thế nào. Nghĩ là làm, được sự động viên từ gia đình, người thân và bạn bè, chị tham gia học lớp định hướng chuyên khoa lao của Bệnh viện Phổi Trung ương.

Ông Vũ Xuân Phú - Phó Giám đốc BV Phổi Trung ương, cho biết: "Chúng tôi đặt ra yêu cầu người thân của người bệnh chăm sóc và thể hiện tình cảm với người bệnh thế nào, thì nhân viên thay thế họ phải coi người bệnh như chính người thân của mình.

Nhân viên sẽ chăm sóc toàn diện: Trông nom người bệnh tại bệnh viện (hoặc tại nhà); giám sát lịch uống thuốc, hỗ trợ người bệnh uống thuốc theo hướng dẫn; hỗ trợ vệ sinh cho người bệnh; hỗ trợ ăn uống hằng ngày; đỡ người bệnh đi lại, xoa bóp, thay đổi tư thế để người bệnh thấy thoải mái.

Nhân viên còn có nhiệm vụ động viên tinh thần người bệnh, đọc sách, đọc báo, nói chuyện, chia sẻ, tâm sự, đi dạo, gọi điện thoại cho gia đình người bệnh (nếu cần). Đặc biệt, người bệnh có thể được chọn chăm sóc theo giờ hay theo ngày, tháng, tại nhà hoặc tại bệnh viện, tùy theo nhu cầu và điều kiện."

Theo Tú Anh - Ảnh: Ái Linh - Thiết kế: Lam
Gia đình mới