Mẹ mắc bệnh nan y, cùng cực nuôi con nhỏ trong căn nhà tranh tạm bợ

11/07/2016 10:35:18

Nhìn căn nhà tranh xiêu vẹo mẹ con chị Thủy đang tá túc, trong nhà chẳng có gì ngoài cái giường xộc xệch và cái quạt được mẹ đẻ cho, không ai có thể cầm được nước mắt.

“Giờ em chẳng làm được việc gì cả. Sau 1 tháng đi viện, sức khỏe của em đã hoàn toàn suy kiệt, chỉ cần cúi xuống là đau đớn khắp người. Mẹ con em giờ chỉ trông cậy vào mấy con gà thôi”, chị Nguyễn Thị Thủy (SN 1992, ở thôn 10, Thanh Mỹ, Thanh Chương, Nghệ An) nói trong nước mắt.

Căn nhà tranh bố mẹ đẻ của chị Thủy dựng tạm trong vườn cho mẹ con chị tá túc.


Chị Thủy sinh ra trong một gia đình thuần nông, nhà nghèo, đông anh em. Năm 2015, chị Thủy đem lòng yêu một người đàn ông ở gần nhà. Chị từng nghĩ, khi tình yêu chín muồi, cả hai sẽ sớm kết hôn và gây dựng cuộc sống hạnh phúc như bao cô gái ở quê khác.

Rồi vì tin tưởng, chị trót trao đời con gái và lúc biết mình có thai, chị vui mừng báo tin cho người yêu. Thế nhưng không như chị mong đợi, gia đình người đàn ông kia lại trở mặt, họ không chấp nhận và bắt chị phải bỏ cái thai đi.

Thương giọt máu mang trong mình, “Nó không có lỗi gì cả, làm sao em có thể tước đoạt mạng sống của con được”, thế là chị quyết không bỏ và bằng mọi giá giữ con lại.

Cái bụng ngày một lớn trong khi người đàn ông chị đặt trọn niềm tin lại nghe theo gia đình mà cắt đứt liên hệ. Trong khi đó, hàng xóm, bạn bè bàn tán, khinh thường chị “không chồng mà chửa”, bố mẹ, anh chị em trong gia đình thì chửi mắng vì cho rằng, chị dễ dãi, hư hỏng. Đau đớn, tuyệt vọng, đôi lúc chị nghĩ quẩn nhưng rồi nhớ đến con trong bụng, chị lại không nỡ…

Vì định kiến và hủ tục ở quê (con gái “chửa hoang” không được sinh trong nhà vì sẽ mang điềm xấu đến), bố mẹ chị Thủy quyết định thuê cho một căn phòng trọ rộng 4m2, chờ cho đến lúc chị sinh con tròn tháng mới được về nhà.

Khi trở về, nhà quá chật trong khi anh trai đã lấy vợ, bố mẹ chị dựng tạm cho một căn nhà lá ở trong vườn để mẹ con chị tá túc. Bởi gia đình quá nghèo, dù bố mẹ thương con nhưng lấy đâu ra tiền để xây nhà kiên cố cho con gái.

Trong nhà không có một vật dụng gì đáng giá ngoài căn giường xộc xệch và chiếc quạt điện bố mẹ chị Thủy cho.

Nhìn căn nhà lá xiêu vẹo, ai cũng ái ngại cho cuộc sống của mẹ con chị. Nhà ẩm thấp, có thể đổ bất cứ lúc nào nếu như chỉ cần có một cơn gió mạnh hay mưa lớn. Con nhỏ nhưng ở trong căn nhà ẩm thấp như thế nên bé đau ốm suốt.

Hỏi vì sao bố mẹ không giúp xây cho một căn nhà kiên cố hơn, chị Thủy nghẹn ngào đáp: “Bố mẹ em nghèo lắm, lại đang nợ gần trăm triệu do phải vay mượn tổ chức đám cưới cho anh trai, vay tiền hộ nghèo, giờ lại đang phải xây nhà cho anh vì anh đã lập gia đình và đòi ra ở riêng. Nhiều lúc em nghĩ thương bố mẹ quá nhưng không làm gì giúp được trong khi bản thân mình lại đang bệnh tật như thế này”.

Những tưởng sinh con xong, khỏe mạnh lại, chị có thể xin một việc gì đó làm để nuôi con nhưng tai họa lại ập xuống. Lúc con được 5 tháng tuổi, chị đột nhiên đổ bệnh, đầu đau như búa bổ, không thể nào đứng dậy nổi. Khắp cơ thể đau nhức, mỏi mệt. Mẹ chị thương con lại đưa chị vào bệnh viện tỉnh để khám. Bác sĩ kết luận chị bị rối loạn tuần hoàn não, viêm trực tràng, trĩ sau sinh, và thoát vị đĩa đệm. Nằm điều trị 1 tháng ở viện, nhà nghèo, nợ lại chồng thêm nợ.

Mẹ con Thủy giờ chỉ trông vào mấy con gà để sống.

Về quê, chị còn bị cảm hàn biến chứng, thở không ra hơi, nói không được, không có tiền, nhà lại túng quẫn nên chị mua thuốc tây ở trong xã uống. Nhưng không ngờ chị bị dị ứng và mặt sưng tấy lên.

“Lần đó, em tưởng mình suýt chết chị ạ. Nhưng cũng may qua được, vì con mà gắng gượng sống tiếp”.


Sau lần ốm vào viện đó, sức khỏe của chị Thủy ngày càng yếu. Những lúc trái gió trở trời, thời tiết thay đổi là cơ thể đau nhức nhối, có khi chị còn không bước nổi chân mà đi nữa.


“Vì thế nên em mới ở nhà chứ không em đã đi tìm một việc gì đó để làm, kiếm tiền nuôi con rồi. Mà bố mẹ lại đang lo làm thuê để trả nợ, không nhờ ai trông con cho được. Bé mới 9 tháng nhà trẻ họ cũng chưa nhận. Đôi lúc nghĩ tủi thân, tủi phận quá. Vì sao số phận của em lại khổ như vậy?”, chị Thủy nghẹn ngào tâm sự .

"Đôi lúc nghĩ tủi thân, tủi phận quá. Vì sao số phận của em lại khổ như vậy?”, chị Thủy nghẹn ngào tâm sự.

Hai mẹ con chị Thủy hiện chỉ sống dựa vào mấy con gà nhưng nuôi gà cũng tốn thức ăn mà chị lại không có ruộng.

“Ruộng không có vì ở vùng đồi đất cằn sỏi đá, đất ruộng ít lắm. Bố mẹ em cũng chỉ có 2 sào ruộng lúa để cày cấy thôi. Gà thì phải nuôi 6 tháng mới bán được, lấy gì cho nó ăn”.

Hỏi về mong ước hiện tại của mình, chị Thủy cười đáp: “Em chỉ ước có một ít vốn để xây chuồng nuôi gà, nuôi ngan, nuôi chó để có đồng ra đồng vào nuôi con. Thêm nữa em cũng ước có thể xây được một căn nhà mái ngói để mùa đông đến, mẹ con em không sợ bị lạnh, không sợ nhà đổ khi mưa bão nữa. Nhà tranh, xung quanh toàn thưng bạt thôi”.

Trong căn nhà tranh xiêu vẹo ấy, ánh mắt của chị Thủy tràn đầy hi vọng khi nghĩ đến ngày tươi sáng không còn đau đớn, khốn cùng, không còn những lo lắng về bữa đói, bữa no thường nhật nữa. Thế nhưng, để ước vọng đó thành hiện thực, chị Thủy cần lắm sự hỗ trợ từ cộng đồng.

Mọi tấm lòng hảo tâm của quý độc giả xin gửi về:

Chị Nguyễn Thị Thủy

ĐC: Thôn 10, xã Thanh Mỹ, huyện Thanh Chương, tỉnh Nghệ An.

Số điện thoại: 0123 3947103

Hoặc Báo điện tử Người Đưa Tin:

Đ/c: Tầng 4, tòa nhà Star Tower, đường Dương Đình Nghệ, Yên Hòa, Cầu Giấy, Hà Nội. ĐT: 04 6295 0202/ 0466754477

Tên chủ tài khoản: Báo điện tử Người Đưa Tin

Số tài khoản: 19129185908996/ Ngân hàng TMCP Kỹ Thương Việt Nam, Chi nhánh Hoàn Kiếm, phòng giao dịch Lĩnh Nam.

Hướng dẫn độc giả cách ghi nội dung chuyển tiền ủng hộ:

Để tòa soạn có thể dễ dàng liên hệ lại cho độc giả hỏi lại thông tin, khi chuyển khoản ủng hộ, bạn đọc hãy ghi đầy đủ họ tên, số điện thoại và tên nhân vật tình thương muốn ủng hộ nhé!

VD: Nguyễn Văn A/ SĐT: 01233**** ủng hộ (tên người nhận)

Xin trân trọng cảm ơn tấm lòng hảo tâm của quý độc giả báo điện tử Người Đưa Tin.