Không là tình nhân, không là bè bạn

14/08/2016 07:11:39

Em nghĩ đến anh trong từng bước chân trên ngõ phố Sài Gòn, giữa nhộn nhịp đèn xe ngày lễ. Em biết anh cũng đang trống vắng. Công việc của anh không có ngày lễ tết. Nhiệm vụ của anh là giữ bình yên cho những đôi tình nhân kia hạnh phúc bên nhau. Bởi một điều đơn giản, anh là người chiến sĩ. Lòng em se sắt không biết rằng khi nhìn họ ấm áp anh có nghĩ đến em giống như em đang nghĩ. "Ngày xưa anh đã từng khóc vì nhớ em, khóc vì làm điều có lỗi với em và khóc vì những lỗi lầm của hai đứa. Nhưng giờ tất cả là quá khứ rồi.".

Một mùa Giáng Sinh nữa lại về mà bên em lạnh vắng. Em bỡ ngỡ đi về khi xung quanh em tình nhân nắm tay nhau nguyện cầu hạnh phúc dưới giáo đường.


Lời nói như vết cắt vào tim . Không biết bước chân quân ngũ làm lòng anh chai sạn, nắng gió thao trường làm tình cảm phôi pha. Hay thật sự trái tim anh chưa bao giờ rung động vì em. Em không biết! Nhưng lâu rồi chúng mình không còn nhắn cho nhau những lời yêu thương nữa. Những trách móc giận hờn giờ là quá khứ của một thời. Chúng mình giờ chỉ còn dòng tin nhắn vu vơ, những quan tâm dặn dò không có mở đầu, không kết thúc, đôi khi không có cả đại từ nhân xưng, chẳng biết gọi gì.


Những giờ nghỉ phép vội vã gặp nhau, tay em vẫn trong tay anh run rẩy, giọng anh ấm áp xa xôi : "Giờ chúng mình là gì vậy em, anh không thể quên!" Em im lặng gối đầu lên ngực anh, lồng ngực ấm nóng. Ừ nhỉ, là gì em cũng không thể gọi tên. Không là tình nhân, không là bè bạn. Anh chỉ là anh, em là em thôi!

Theo Bưu Điện Việt Nam