Hóa ra tôi đã nhầm khi trách cứ bản thân

18/06/2018 06:25:00

Sống gần trường quốc tế, nhìn con người được đưa rước trên những chiếc ô tô sang trọng, trong khi vợ chồng tôi chỉ là công chức quèn, không ít lần tôi ước ao con mình có một suất học vinh hạnh ấy.

Tôi đứng bên ngoài cổng trường quốc tế nhìn vào mà choáng ngợp. Những dãy phòng học khang trang, hiện đại, những thảm cỏ xanh mướt, khu thể thao với sân bóng đá, bóng chuyền, bể bơi... đủ thấy các học sinh học ở đây sung sướng đến thế nào.

Trong khi đó, con tôi phải học ở một ngôi trường nhỏ hẹp, lớp học chật chội, sân bãi cũng chẳng có. Hè năm đó, tôi quyết định giấu chồng “liều mạng” đăng ký cho con tham gia khóa học hè do trường quốc tế đó mở, với mong muốn ít nhất giúp con có cơ hội - dù ngắn ngủi - được hưởng môi trường học đẳng cấp.

Thế nhưng, khi nghe thấy khoản học phí phải đóng chỉ 1 tháng học hè bằng chi phí con tôi học trong suốt 1 năm... tôi bủn rủn hết chân tay. Cả tối đó, tôi mang theo tâm trạng nặng trĩu trong người. Cảm giác lực bất tòng tâm, lòng thì thương con vô hạn nhưng lại không thể giúp đỡ con khiến tôi khổ sở.

Con tôi không giống những đứa trẻ khác. Tôi nói ra điều này, không phải vì tôi là mẹ cháu, mà rất nhiều người đều có chung nhận xét như vậy. Cháu thông minh, rất ham học và có khả năng tự học rất tốt. Vì thế, tôi biết, nếu như được học trong một môi trường giáo dục khai phóng, hiện đại, tân tiến, chắc chắn con còn tiến xa.

Con tôi chưa từng được mẹ cho đi học tiếng Anh ở trung tâm ngoại ngữ, vậy mà chỉ qua những bài giảng miễn phí trên mạng internet mà cháu có thể phát âm chuẩn như người bản xứ. Thi thoảng, khi cùng mẹ đi dạo ngang qua trường quốc tế, nếu thấy thầy giáo Tây nào ở gần đó, thể nào con tôi cũng chạy lại bắt chuyện. Tôi đứng nhìn con tìm kiếm cơ hội được luyện tiếng Anh mà rớt nước mắt.

Giá con là học sinh của trường đó, chắc con đã được thỏa thích “tắm” trong môi trường tiếng Anh rồi. Đó là lý do, tôi luôn tự trách cứ mình. Tôi thấy mình thật kém cỏi, tệ hại khi không thể kiếm ra nhiều tiền, thật nhiều tiền như các ông bố, bà mẹ khác.

Tôi cũng tự hỏi, con tôi có hạnh phúc không khi phải làm con của tôi. Nếu cháu được sinh ra ở nhà khác giàu có, rất có thể cháu sẽ được hưởng một môi trường giáo dục tối ưu. Như vậy, cháu sẽ trở thành một tài năng tỏa sáng chứ không chỉ ẩn dật ở dạng tiềm năng như khi ở với tôi.

Thế rồi, trong buổi họp phụ huynh cuối năm học trước, khi đó cháu đã là một học sinh lớp 5, tôi bất ngờ khi cô giáo thông báo con đã được nhận học bổng toàn phần của một trung tâm tiếng Anh lớn. Lý do là trung tâm này đã tới trường con tôi tuyển ứng viên, con tôi đã hoàn thành bài thi giành học bổng với số điểm tuyệt đối.

Nghe tin ấy, nhiều ông bố bà mẹ khác trong lớp quay sang nhìn tôi đầy ngưỡng mộ. Họ chúc mừng tôi thật may mắn vì có đứa con tuyệt vời như vậy. Tôi cũng ngạc nhiên không kém và phát hiện ra, lâu nay, dù không được học trường quốc tế nhưng con tôi vẫn đang tự học bằng nhiều cách khác nhau. Kết quả là con vẫn tiến bộ và đạt được thành tích nhất định theo cách của riêng cháu.

Từ đó tôi bắt đầu thay đổi suy nghĩ. Thay vì cứ ngồi oán trách mình, tôi đã hỏi con cần tôi trợ giúp những gì để con học tốt hơn. Tất nhiên, sự trợ giúp của tôi chỉ có thể nằm trong khả năng mà tôi có. Con tôi nói, tôi cứ tiết kiệm tiền để chi tiêu trong gia đình.

Con chỉ cần tôi mua cho cháu mấy chương trình học ngoại ngữ online với giá rẻ và vài quyển giáo trình tiếng Anh cũ. Tôi làm theo lời con và hàng ngày, âm thầm dõi theo, ủng hộ con bằng tất cả tình yêu thương của một người mẹ.

Có những tối, thấy con học rất khuya, tôi lại pha cho con một cốc sữa rồi dặn con đừng học quá sức. Nhà tôi ở rất đơn sơ, hè nóng hầm hập mà đông thì lạnh buốt. Trong nhà có hơn 10 triệu đồng dành dụm, ban đầu, vợ chồng tôi định dùng để sang sửa lại nhà cho đẹp hơn.

Sau đó, tôi quyết định chuyển sang mua một chiếc điều hòa, lắp vào phòng riêng để con ngồi học không bị nóng bức. Nhà tôi có thể xấu một chút cũng không thành vấn đề, nhưng con thì nên được tạo điều kiện tối đa cho học tập.

Lại một năm nữa qua đi. Mới rồi, tôi đi họp cuối năm cho con. Lần thứ hai, tôi lại được cô giáo thông báo tin vui, con đã giành được giải Nhì trong một cuộc thi học sinh giỏi tiếng Anh. Điểm của con thậm chí còn cao hơn cả nhiều học sinh ở trường quốc tế. Các cha mẹ trong lớp tíu tít hỏi tôi đã cho con học ở trung tâm nào, hay có thuê giáo viên tiếng Anh bản xứ về kèm riêng cho con không. Tôi trả lời trung thực những gì đã diễn ra.

Sau đó, tôi nói với các bà mẹ: “Chúng ta đừng nghĩ phải nhà giàu thì con mới học giỏi. Vì thế, các bố mẹ ngồi đây cũng đừng bao giờ tự ti, trách cứ bản thân như tôi đã làm trước đây chỉ vì mình không thể cho con học ở nơi này, nơi kia. Chúng ta chỉ ân hận khi yêu và tin tưởng con chưa đủ nhiều, không dám hy sinh cho con mà thôi!”.

Bây giờ tôi luôn tự hào về bản thân vì đã sinh ra và nuôi dạy được một đứa con không bao giờ lấy hoàn cảnh để níu chân mình tiến về phía trước.


Theo Hoàng Lâm
Phụ Nữ Việt Nam