Hay là anh nói chia tay em đi!

03/07/2016 08:56:14

Ngày mình yêu nhau, em đôi lần tự hỏi: ”Rốt cuộc anh là người thế nào?”


Anh lạ lắm, đúng rồi, em đã nhớ thì ra mình là người bắt chuyện với anh trước, cũng bởi cái lạ của anh mà em hiếu kì muốn làm thân. Ngày ấy anh bí ẩn, lạ lùng đến bao nhiêu em lại càng si mê bấy nhiêu. Nhưng hôm nay đây, cái lạ của anh lại làm em quặn thắt trái tim lại. Em thường tự trách mình tại sao lại không nhìn ra con người của anh và cũng nhiều lần tự ấm ức rằng tại sao anh không để em nhìn thấu tâm tư anh?


Anh, có những lúc rất ấm áp


Anh từng gọi em là ”vợ yêu”, hát cho em nghe bài hát cũng có cái tên ấy. Đó chính là thời khắc ngọt ngào em luôn khắc cốt ghi tâm. Em có đùa nghịch mái tóc rối của anh mà hỏi: ”Anh muốn lấy em sao?”. Anh cười đáp: ”Lấy, em tin không? ”Tất nhiên em tin. Nhưng em không nói ra khỏi cửa miệng”.


Anh, có những lúc rất chiếm hữu


Anh nói anh hay ghen lắm nên không muốn cho em tiếp xúc nhiều với những người đàn ông khác. Anh còn lúc nào cũng một hai câu cấm này cấm nọ. Không cho em thức khuya. Không cho em ăn ít… Em có ương bướng cãi lại, nhưng anh có biết không, em không hề chán ghét mà ngược lại rất thích thú. Em biết, anh là rất quan tâm tới em. Vì vậy, một ngày không nghe được những lời ra lệnh cấm đoán của anh chắc em buồn chết mất…


Anh còn có lúc rất lãng mạn


Anh nắm tay em đi khắp các con phố, chuẩn bị những buổi tiệc hai người với những ánh nến mờ ảo lung linh, hôn lên trán và ôm lấy em từ đằng sau. Những lúc ấy, em luôn thầm ước thời gian sẽ ngừng lại mãi.


Nhưng


Anh, nhiều khi thật xa cách…


Anh đột nhiên biến mất hàng ngày trời mà không nghĩ đến cảm nhận của của em. Không biết lúc ấy em vì anh mà lo lắng đi tìm anh khắp nơi, rồi sau đó lại được dịp lo sợ anh không nói một câu nào mà bỏ em đi mất. Em sợ anh không về nữa. Có những ngày tháng anh chợt trở nên trầm tư buồn phiền, em không dám hỏi, chỉ đợi đến lúc nào đó anh tự mình tin tưởng mở lòng cùng em. Nhưng, ngày đó mãi không có, em ngày càng trở nên bất lực trước khoảng lặng của riêng anh.


Mình là gì của nhau, tình cảm của chúng ta không đủ để anh một lần thổ lộ mọi niềm đau nỗi buồn với em hay sao? Em có thể chia sẻ với anh mà, bất cứ thứ gì, bất cứ điều gì, miễn là anh nói ra. Tại sao vẫn luôn coi em là người ngoài, anh có biết cảm giác thấy người quan trọng của cuộc đời mình buồn đau mà không biết vì lí gì, lòng em cũng đau đớn lắm không?


Người ta nói yêu một người là trao cho người ta quyền làm mình đau khổ. Em thấy chính là như vậy, em đã luôn bị ám ảnh bởi sợi dây vô hình giữa anh và em, muốn kéo lại gần mà lại vô tình đẩy ra xa hơn. Cảm giác ấy như em đang chới với giữa không trung, chỉ cần một ánh mắt lạnh lùng, thái độ xa cách của anh cũng một tay đẩy em xuống tận đáy vực thẳm.


Anh từng nói anh muốn yêu một người con gái không từ bỏ anh. Em đã cố gắng, rất cố gắng. Nhưng ít ra cũng nên cho em một cái cớ để em không từ bỏ, nếu anh cứ mãi xa xôi như vậy em làm sao chạm tới đây anh!


Em mệt mỏi lắm rồi, anh à. Nhưng vì khi anh cô độc, em đã từng hứa: ”chỉ cần anh tin tưởng, em mãi ở bên anh”. Em vì muốn giữ lời hứa với anh mà để cuộc tình bất hạnh này xảy ra đến bây giờ. Nhưng quan trọng hơn, em yêu anh hơn chính bản thân mình. Em không chọn rời xa, bởi đơn giản không thể nữa rồi. Em lo mình sẽ không còn được đau khổ như bây giờ…


Anh có thể quay về bên em bằng hình ảnh hiền lành gần gũi trong phút chốc nào đó anh lơi là bản thân không? Em chỉ muốn vậy thôi, khó lắm sao. Tim em cũng biết mệt chứ, đâu thể dung túng mãi cho anh bằng thứ tình cảm dại khờ này. Anh nói đi, anh không làm được, bản thân em biết phải làm sao.


Hay là anh nói chia tay em đi. Hay là anh cứ tuyệt tình đẩy em ra xa khỏi cuộc đời anh đi. Là lời anh nói, chắc có lẽ em sẽ nghe theo.


Phải rồi, hay là anh nói chia tay em đi!

Theo VNE