"Hãy để anh làm lành vết thương của em"

22/09/2017 07:22:39

Sau cuộc hẹn, tôi trở về nhà, cửa nhà im ỉm khóa. Trên bàn, mâm cơm đã dọn sẵn còn đậy kín. Cạnh đó là một tập ảnh, một tập giấy sao in những dòng tin nhắn từ zalo, viber và cả facebook của tôi và người cũ cùng với dòng chữ ngắn ngủi của vợ tôi: “Em đã biết!” 

Hai mươi tuổi tôi biết yêu lần đầu tiên, một mối tình xinh đẹp và nhiều dấu ấn như hết thảy những mối tình đầu khác.

Tình yêu kéo dài hai năm, đang giai đoạn mật ngọt thì đột nhiên em bỏ tôi đi lấy chồng khi còn chưa tốt nghiệp Đại học. Em ra đi không một lời giải thích, không một câu nhắn gửi. Nó trở thành một vết thương, một nỗi nhức nhối trong tim tôi.

Tôi đã rất khó khăn để nguôi quên, vật vã lấy lại thăng bằng. Rồi tôi gặp vợ tôi bây giờ, tình yêu như được tái sinh, chúng tôi yêu nhau rồi cưới.

Tình yêu của những người trưởng thành không quá nồng nhiệt bởi đã vướng víu những trách nhiệm, lo toan. Thế nhưng đối với tôi, vợ tôi là một người phụ nữ tuyệt vời. Cô ấy chịu thương chịu khó, rất ít than phiền, dù cho có những thời điểm tôi lâm vào cảnh thất nghiệp, chán nản ngập trong rượu chè thì cô ấy vẫn một mình xoay xở trong ngoài, động viên và tạo động lực cho tôi không nửa lời trách móc.

Đó là quãng thời gian tôi thấm thía nhất về hai chữ Gia đình, về tình chồng vợ. Tôi không phải là kẻ hay nói những lời mật ngọt nhưng tự thâm tâm mình tự nhủ cả đời này sẽ vì vợ con, vì gia đình mà yêu thương và cố gắng.

Tôi gặp lại em, mối tình đầu của tôi một cách tình cờ trong một sảnh khách sạn khi tham dự hội thảo chuyên ngành. Em vẫn đẹp dịu dàng, chỉ có điều đôi mắt đã nhuốm màu u uất. Ngay khi nhìn thấy em, nỗi đau tưởng như đã chôn chặt tận đáy lòng bỗng trỗi dậy, tôi thực sự chỉ muốn hỏi một câu thôi “Vì sao ngày đó em lại rời bỏ tôi?”. Em hoảng hốt khi chạm mặt tôi định quay đi nhưng đã bị cánh tay tôi níu lại.

Đó là một buổi chiều mùa hè rực nắng, sau hơn mười năm xa cách chúng tôi mới lại ngồi bên nhau. Tôi lắng nghe chuyện đời của em, rằng để cứu bố lúc lâm nguy trong sự nghiệp em đã chấp nhận lấy một người đàn ông lắm tiền hơn em gần hai mươi tuổi. Rằng những năm qua với em là cuộc sống tẻ nhạt với đầy nỗi cô đơn và nước mắt. Ngay cả những đứa con em sinh ra từ cuộc hôn nhân đầy toan tính ấy cũng không thể khiến cho cuộc đời em tươi sáng hơn.Tôi lúc ấy cảm thấy bất lực vô cùng, mọi nỗi hận cũ xưa như bị những giọt nước mắt của em làm trôi đi đâu mất.

Mối quan hệ của chúng tôi nối lại từ đó. Lúc đầu chỉ là cho nhau thông tin để còn có thể liên lạc. Dần rồi nhắn tin, gọi điện ngày một nhiều. Những lúc buồn em thường nhắn tin trải lòng với tôi như tìm một nơi bấu víu. Trái tim tôi như quay lại thuở hai mươi. Chúng tôi đã lại cảm thấy yêu nhau, như ngày xưa, như thể hai đứa chưa bị ràng buộc bởi những người chồng người vợ. Cuồng nhiệt và say đắm.

Mỗi lần về nhà, đối diện với vợ, tôi thấy áy náy. Vợ tôi, cô ấy không đáng bị đối xử như vậy. Nhưng người say đã chẳng còn để ý miếng mồi ngon hay dở. Tôi chỉ tỉnh táo khi về nhà, còn khi hẹn hò người xưa tâm can đều bấn loạn. Vợ tôi vẫn tận tụy, vẫn dịu dàng, vẫn chăm sóc chồng con chu đáo. Hẳn là cô ấy không nghi ngờ, không biết. Tôi cũng biết rằng đến một thời điểm nào đó tôi phải dứt khoát với mối quan hệ sai trái này, chỉ là chưa thể dứt ra ngay được.

Lòng tôi trống rỗng không phân biệt nổi mình có đang buồn không? Tôi biết vợ đã dắt con theo về nhà ngoại. Khi bắt đầu tôi cũng lo sợ một ngày vợ tôi sẽ phát hiện ra tôi ngoại tình, chỉ là không ngờ cô ấy đã biết từ lâu, còn dành thời gian theo dõi tôi, cả những hoạt động trên mạng xã hội của tôi. Vậy cớ sao vợ tôi vẫn điềm nhiên như chưa hề biết chuyện? Đằng nào thì mọi chuyện cũng đã vỡ lở. Có lẽ cả vợ tôi và tôi đều cần thời gian cho những dự định của mình.

Tôi tìm gặp người cũ, nói hết tình trạng của mình. Em gục đầu vào vai tôi khóc: “Đến nông nỗi này rồi, hay chúng mình làm lại từ đầu được không? Em không thể sống bên người đàn ông đó hết cuộc đời này được. Cho em cơ hội để bù đắp cho anh”. Ngay khi đề nghị ấy thốt ra, tự nhiên lòng tôi có chút sợ hãi.

Vợ tôi biết chuyện rồi. Có thể cô ấy sẽ đòi ly hôn. Và tôi có thể quay lại với mối tình đầu của mình với những đắm say cuồng nhiệt. Nhưng không, tôi đã không còn thấy thiết tha vui sướng nữa. Tôi nghĩ về em. Mười năm trước em không chọn tôi chỉ vì tôi nghèo hơn người đàn ông đó. Và giờ thì em phản bội chồng để đến với tôi. Người đồng hành cùng tôi trong suốt thời kì khó khăn nhất là vợ tôi, và tôi đã làm cho cô ấy tổn thương nghiêm trọng. Tại sao tôi lại chỉ vì một người đàn bà bội bạc mà phụ một tấm lòng sắt son. Tôi tại sao lại trở nên như thế?

Căn nhà từ ngày thiếu vắng vợ, thiếu vắng tiếng nói cười của con bỗng trở nên im ắng đến đáng sợ. Cuộc sống của tôi, hơi thở của tôi như bị bóp nghẹt vì sự trống trải ấy. Phải lúc tỉnh táo nhất như lúc này tôi mới biết đâu là thứ mình thực sự cần, đâu là thứ cần vứt bỏ. Bao nhiêu cuộc gọi, bao nhiêu tin nhắn đến hiển thị tên em tôi không trả lời cũng không buồn đọc. Hóa ra tình yêu là như thế, nó giống như một con quái vật, để nó đói thì nó sống, cho nó ăn no thì nó chết. Tự nhiên ước giá như mình đừng gặp lại.

Tôi đã hình dung khi gặp lại vợ mình sẽ nói những gì. Nhưng khi bắt gặp em ngồi một mình trước cánh đồng lúa rộng trước cửa nhà, mọi ngôn ngữ đều như câm nín. Cuối cùng là vợ tôi lên tiếng trước.

- Em về đây là vì không muốn chúng ta trong lúc nóng giận sẽ tổn thương nhau bằng những lời nặng nề. Dù sao em cũng cần thời gian để dưỡng thương, còn anh cũng cần thời gian để suy nghĩ và lựa chọn.

- Anh làm em bị thương rồi, hãy để anh bôi thuốc cho em, được không?

Ngay lúc đó, vợ tôi khóc, và tôi cũng khóc.