Đến thời điểm không còn lấy quyền gì để ghen, là lúc bạn nên quên người ta thực sự!

24/01/2018 09:30:22

Cuộc đời dài rộng, không ai yêu ai mãi được, đừng giữ mãi những hồi ức và chắp những hoài niệm không có hình hài. Hãy nhẹ nhàng buông tay, nhẹ lòng mà chấp nhận.


Chúng ta đã trải qua những mối tình, ít nhiều đã từng chứng kiến những chia ly , đổ vỡ. Ngày chúng ta yêu nhau, chúng ta có quyền ghen với những người khác khi thấy họ bên cạnh người mình yêu , nói cười vui vẻ, liếc mắt đưa tình…


Nhưng đã chia tay rồi, chúng ta còn quyền gì nữa mà ghen đây?

Chẳng thể lấy tư cách là một người từng quen biết, lại càng không thể nhân danh bạn cũ để mà ghen. Không, chúng ta chẳng còn gì cả, không thân phận, không mối quan hệ, không sự ràng buộc.

Lấy tư cách “người yêu cũ” ư? Người yêu cũ thì lại càng chẳng có lấy cái quyền ấy. Có chăng là chúng ta đang âm thầm ghen, âm thầm chịu đựng cái cảm giác khó chịu không thể nào kiểm soát được trong chính bản thân mình.


Lãng quên và đối diện với người yêu cũ là việc khá khó khăn. Ảnh minh họa

Thứ khó khăn nhất sau chia tay là lãng quên, sau lãng quên chính là việc chúng ta đối mặt với nhau một lần nữa. Chẳng dễ dàng gì mà sau chia tay người ta có thể coi nhau là bạn, có thể thoải mái nói chuyện hàng giờ như lúc xưa. Nếu không thể tránh mặt, có lẽ họ cũng chỉ hỏi thăm nhau dăm ba câu như từng quen biết.

Ấy thế mà cũng có những người nặng tình, người kia quên lâu rồi mà bản thân họ vẫn còn nhớ. Họ âm thầm dõi theo đối phương, âm thầm chúc phúc cho người ấy. Để rồi khi người ấy bên cạnh một người khác. Họ lại thấy có một chút không vui.

Tình cảm chưa dứt hẳn, đó chính là nỗi đau. Nặng tình được gì không? Hay bản thân chỉ tự mình làm khổ mình? Họ có lẽ chẳng bao giờ tự hỏi mình câu hỏi ấy. Chính vì thế cũng chẳng biết chấm dứt mọi thứ bằng cách nào.


Sẽ đến lúc nào đó, ngay cả tư cách ghen chúng ta cũng không còn. Ảnh minh họa

Để rồi lại ghen với một người xa lạ. Rồi bản thân lại nhận ra chẳng có tư cách gì để hờn ghen. Họ có đau lòng hay không, có lẽ bản thân họ hiểu rõ điều ấy hơn bất cứ ai. Làm gì có chuyện, khi còn yêu một người, mà nhìn người ấy hạnh phúc bên một người khác mà lại không ghen. Có chăng là chúc phúc cho người ta thật lòng đấy, mong cầu hạnh phúc thật đấy, nhưng có chắc là bản thân không cười ngoài miệng, khóc trong tim?

Để rồi khi quay lưng đi, khóe miệng bỗng dưng tắt đi những nụ cười thường trực. Người ta luôn bảo, nếu chúng ta đã yêu và rồi chia tay, đến một thời điểm nào đó, ngay cả tư cách ghen cũng chẳng còn. Nhưng có phải như vậy hay không?

Bởi sự thực là, ngay sau khi chúng ta nói lời chia tay, chúng ta đã chẳng còn tư cách gì để can dự vào cuộc sống của người kia nữa. Sẽ gọi nhau bằng cái tên xót xa “người cũ”, sẽ chẳng thể giận hờn hay trách móc khi thấy họ tay trong tay với nhân tình mới. Dù bản thân chúng ta cho rằng, mới chia tay nhau, họ không có quyền lập tức quen và yêu một người nào khác!

Đó là bản thân chúng ta thấy vậy, còn họ, họ thì không. Thậm chí ngay sau khi chia tay, họ có thể bên cạnh, ôm hôn một người nào đó. Họ có thể tự tin giới thiệu rằng, đó là người yêu của họ. Sẵn sàng cho mọi người biết rằng, bạn chỉ là người yêu cũ. Họ cũng sẵn sàng đối mặt với hàng tá những lời nói ngoài kia, rằng họ đã yêu một người khác trong khi yêu bạn, rằng họ không chung thủy, họ lăng nhăng…

Nhưng đó lại không phải là điều khiến họ sợ, bởi nếu họ sợ, có lẽ họ đã không làm!

Đến thời điểm bạn không còn lấy một quyền gì để ghen, nghĩa là đến lúc bạn nên quên người ta một cách thực sự. Họ không đáng để bạn bận tâm, càng không đáng để bạn phải ghen vì họ.


Đừng nặng lòng với tình cũ để rồi buồn. Ảnh minh họa

Đừng để cho tới khi, bạn thổn thức khi nghe dăm ba câu nói của người ngoài, rồi lặng lẽ khóc mà không một ai vỗ về bên cạnh. Để rồi đơn phương người cũ, để rồi ghen với một người xa lạ nào đó. Thứ gì là của mình, thì sẽ là của mình. Thứ gì không phải của mình, có thế nào cũng không giữ được.

Không thể bên cạnh nhau, là có duyên nhưng không phận, chẳng phải chúng ta nên buông tay để tự đứng một mình hay sao? Chẳng phải đó là sự lựa chọn tốt nhất cho cả hai hay sao?


Ai rồi cũng trải qua một vài lần như thế trong đời. Đến tư cách để ghen cũng chẳng còn có được, dù là tình yêu , hay thậm chí là tình bạn!

Nếu không học cách buông bỏ và tự hài lòng với những gì bản thân có được, có lẽ chúng ta cũng chẳng thể trưởng thành. Cuộc đời nhiều nỗi buồn như thế, cớ gì vì một chuyện cỏn con mà trong lòng khó chịu. Bản thân phải biết mình xứng đáng được nhận những thứ tốt hơn như thế. Bởi bão giông đôi khi cũng chỉ là một phép thử để chúng ta trưởng thành!

Theo Emdep