Chạm vào tháng tư | Văn hóa - Thể thao

30/03/2015 10:31:41

Chạm vào tháng tư, chạm vào những ngày nắng bung biêng trên từng con phố nhỏ, chạm vào mùa hoa loa kèn non nõn trong veo, chạm vào ánh mắt ai như bối rối, chạm vào cả những giấc mơ xưa cũ chợt ùa về…

Tháng tư, không có cái nắng chát, rực lửa của tháng 6, không ủ ê đến nao lòng như mưa tháng giêng, không cuồng nộ vì thương nhớ như mưa ngâu tháng 7. Tháng tư chỉ có nắng hiền quẩn quanh, si mê bên những bông hoa loa kèn mong manh yếu đuối.

Khi ấy, tôi thường đi dọc theo những hàng cây rợp bóng mát của nắng chiều đang ngả những sắc vàng óng ả. Để thấy cái sóng sánh mượt mà như nhung lụa ấy đang mơn man làn da, mái tóc, khiến mệt mỏi trong một ngày như tan biến vào sự lung linh kỳ diệu của nắng.

Trôi đi trên những con phố nhỏ, ồn ã, bóng bẩy và hào nhoáng. Ở một góc phố nhỏ lắm, xưa cũ như chảy ra từ những mạch ngầm của bức tường rêu phủ, có một vài bông hoa loa kèn cắm vội của quán cóc nơi góc phố, bình yên như thể, tôi đang ngắm một đám mây hồng phiêu bạt cuối chân trời.

Thi thoảng, tháng tư vẫn còn mưa, những hạt mưa bụi mang cái man mác buồn của nàng Bân khắc khoải chờ chồng, chẳng hề gì, bởi những hạt mưa bụi chỉ làm tăng thêm vẻ đẹp vốn đã mong manh giờ lại thêm mong manh hơn trong làn mưa mỏng mảnh như sương. Bởi vậy, các cô gái đan áo trái mùa hút cả hồn mình vào trong ánh mắt buồn vời vời, như hỏi.

Em đơn độc ngồi dệt áo tầm gai

Đợi rét nàng Bân cho ai về mặc áo

Anh mải tìm lá diêu bông nơi chân trời xa lạ

Nắng lỡ làng, ai mặc áo em đan?

Hoàng hôn của tháng tư Hà Nội lại mang một cung bậc khác, nắng vàng màu hổ phách đang chìm đi trên nóc những mái nhà. Tiếng phong linh đan chéo nhau réo rắt trong gió muộn, những người đàn bà chở xe hoa như hối hả hơn, lầm lụi hơn, côi cút hơn, vội vàng chở cả một sắc trắng mỏng vào đêm vội vã.

Tháng tư, hãy cho mình cái quyền được sống chậm lại, đặt gánh lo xuống phố, thả trôi hồn mình trên những gánh hàng hoa, chiêm ngưỡng cái chín mọng trên má hồng của những cô gái Hà Nội cười trong nắng. Tháng tư, hãy gọi giấc mơ về.

Nắng gả đi rồi, gió hờn biếng thổi

Em gả đi rồi, phố cũ buồn tênh

Ngồi giăng hạt nhớ

Ngồi giăng hạt thương

Ơ kìa hạt nắng

Về đi, chờ ai?

Hạ Ly/ Ảnh: CAT