Bỏ vợ con ở nhà, chồng hớn hở đưa cô bồ vào nhà nghỉ rước đèn trung thu để rồi…

16/09/2016 03:00:35

Tôi hốt hoảng, bần thần khi nghe giọng chồng yếu ớt kêu cứu. Nhà nghỉ ư? Sao anh ấy lại bảo mình đến đó làm gì nhỉ? Tôi định mặc kệ anh ta nhưng rồi lại nhắm mắt phi xe đến đó và rồi…


ảnh minh họa

Nghĩ đến những chuyện đã qua tôi lại tức trào máu lên. Nằm không yên nên tôi phải vùng dậy ngồi kể lể với các mẹ cho lòng dễ chịu hơn.


Tôi và chồng kết hôn đến nay đã được 7 năm, cuộc sống gia đình tôi mấy năm qua đều yên ấm hạnh phúc. Hai vợ chồng tôn trọng, nhường nhịn yêu thương nên ít khi cãi vã nhau còn con cái ngoan ngoãn học hành giỏi giang nên tôi rất mãn nguyện. Mọi thứ êm đẹp như vậy cho đến 1 ngày chồng đặt mật khẩu máy tính điện thoại và không cho vợ con động đến. Thằng nhỏ mượn điện thoại chơi không được thì khóc um lên mách mẹ. Tôi thấy có chút nghi ngờ, từ trước đến giờ có khi nào anh ấy như vậy đâu.

Tôi cũng chẳng mấy khi kiểm tra điện thoại của chồng nhưng tự dưng thấy anh làm vậy lòng tôi cứ lấn cấn. Hỏi thì chồng bảo anh có chụp ảnh nhiều hợp đồng tài liệu trong đó, sợ con chơi rồi xóa mất. Thấy chồng nói cũng có lý nên tôi đưa điện thoại của mình cho các con chơi.

Mọi chuyện dường như chẳng có gì đang nói nếu như hôm đó tôi không thấy anh trốn ra ban công thì thầm với ai đó. Hình như là 1 cô gái, trong anh nói chuyện vui vẻ tình tứ, tự dưng lòng tôi cứ thấy bất an. Cả trưa tôi không ngủ nổi, liệu có khi nào anh ấy đang có người khác bên ngoài không?

Tôi tìm cách lục lọi mọi thứ nhưng vô vọng, nếu giờ hỏi mật khẩu thì sợ chồng lại bảo mình tò mò không tôn trọng chồng vì trước giờ tôi không có thói quen làm chuyện ấy. Từ hôm đó tôi chẳng tập trung được vào việc gì cả, hôm đó đang lững thững cầm mấy quyển sách mua cho hai đứa nhỏ đi trên vỉa hè thì vô tình thấy chồng đèo cô nào chạy xe vụt qua. Tôi biết chắc chắn đó là chồng mình vì cái áo ấy sáng nay do chính tôi là và biển sô xe không lẫn vào đâu được.

Run rẩy cầm điện thoại lên gọi thì anh không nghe, giữa chiều anh gọi lại thì bảo không để ý điện thoại. Tôi biết chồng đang nói dối, tôi đó vợ chồng cãi nhau to vì anh nói trưa ở công ty không đi ra ngoài. Sau thấy tôi phản ứng gay gắt anh bảo đèo con bé cùng công ty đi lấy hợp đồng. Anh bảo tôi đa nghi rằng tôi không tin tưởng anh như vậy thì làm sao mà sống với nhau được. Nhưng linh cảm người phụ nữ mách bảo tôi rằng chồng đang có gì đó mờ ám.

Tôi buồn bực bỏ qua phòng các con ngủ, từ hôm ấy hai vợ chồng chiến tranh lạnh. Tôi không chịu được cảm giác chồng có người phụ nữ khác, nghĩ đến là tôi sởn da gà sợ hãi run rẩy. Nếu chuyện đó mà xảy ra thật thì chắc tôi chết mất, tôi có thể chịu khổ, nhưng phản bội thì không.

Gần đến trung thu mà bố mẹ ai cũng mặt nặng như chì, con cái muốn đi chơi nhưng chẳng dám đòi. Hôm đó tối 14 tôi bảo chồng về sớm đưa các con đi chơi nhưng anh chỉ nhắn lại lạnh nhạt: “Tối tôi bận rồi, cơ quan tổ chức liên hoan, cô tự đưa con đi chơi đi”.

Thấy chồng nhắn tin lạnh nhạt thế, tôi buông thõng điện thoại khóc như mưa. Tôi sắp nổ tung và không chịu nổi nữa rồi. Tôi tự hỏi có phải mình đã quá nhạy cảm và sai ở đâu không? Các con thì cứ đòi đi chơi nằng nặc, tôi thương quá đưa mấy đứa ra đường chơi đèn với các bạn.

3 mẹ con ăn mấy cái kem vừa đi vừa nói chuyện, đứa lớn bảo: “Ba mẹ cãi nhau ạ, con không thích ba mẹ cãi và giận nhau tẹo nào”. Nghe con nói vậy tôi thấy có lỗi quá, cố ngước mắt lên trời để nước mắt không chảy ra: “Không phải đâu tại hôm nay ba bận làm việc kiếm tiền nuôi mẹ con mình đấy con. Còn việc ngủ riêng chỉ là tạm thời thôi, vì đến ngày trung thu các mẹ vẫn hay làm vậy mà”.

Nhìn hai đứa con ngây thơ ngây ngô hỏi đủ điều mà lòng tôi quặn đau. Tôi biết rõ chồng không đi liên hoan với công ty vì chị bạn mách lại với tôi như vậy. Nhưng tôi mệt mỏi chẳng muốn truy cứu gì nữa. Đêm đó đang trằn trọc không ngủ được nước mắt cứ ứa ra, thì bỗng dưng có điện thoại reo… là chồng tôi gọi.


(Ảnh minh họa)

Tôi định không nghe nhưng sợ anh ấy say rượu ở đâu không về được nên cũng hơi lo lắng. Ai dè vừa nhấc điện thoại lên thì thấy chồng khó nhọc cầu cứu:

- Cứu anh… anh đau quá, em đến nhà nghỉ X… nhanh lên.


Tôi hốt hoảng, bần thần, nhà nghỉ ư? Sao anh ấy lại bảo mình đến đó làm gì, lẽ nào anh bị bạn trai của cô bồ đánh ghen . Đầu óc tôi nghĩ mông lung đủ thứ, tôi định không đến cho anh ta chết ở đó cũng được nhưng rồi không đánh tôi khoác áo vào rồi phi xe đến đó. Suốt chặng đường tôi run rẩy khóc như mưa vì thấy mình khổ sở, ngu ngốc quá.

Đên nơi chạy lên phòng thì thấy chồng đang nằm ở đó mặt tái mét sắp lịm đi còn cô bồ sợ hãi bỏ chạy đâu mất tiêu rồi. Tôi sợ hãi, cay đắng gọi xe cấp cứu và nhờ người dìu chồng đi cấp cứu. Bác sĩ bảo đây là cái tội ham vui quá đà, làm chuyện ấy sai tư thế nên ‘của quý’ của chồng bị gãy, cũng may cấp cứu kịp thời nếu không sẽ rất nguy hiểm đến tính mạng. Dĩ nhiên sau cái vụ đáng xấu hổ ấy chồng tôi phải kiêng khem dài dài. Cả đêm tôi vật vờ trong bệnh viện, hai con ở nhà không có ai trong lòng của như lửa đốt.


Phẫu thuật xong chồng xấu hổ không dám nhìn mặt vợ, tôi nhếch mép cười khẩy: “Công ty anh tổ chức liên hoan trong nhà nghỉ à, liên hoan gì mà đến nông nổi này. Cô đồng nghiệp của anh đâu mà lại gọi cầu cứu tôi làm gì vậy?”. Chồng đau đớn cúi gằm mặt xin lỗi, van xin các thứ. Nhìn anh ta nằm khổ sở tôi vừa giận vừa thương, nhiều lúc nghĩ bụng anh ấy bị thế này cũng đáng đời cái thói trăng hoa, bị 1 lần cho chừa cái tội bỏ vợ con ở nhà để đi ngoại tình. Dù rất đau lòng nhưng hai hôm nay tôi vẫn phải xin nghỉ việc để chăm chồng và ‘của quý’ của chồng. Càng nghĩ càng đau lòng càng uất ức, liệu có chị em nào gặp phải trường hợp oái ăm như tôi chưa? Trung thu của các chị như thế nào?

Theo blogtamsu