Bố mẹ ly hôn con sẽ chịu thiệt thòi vì sao vẫn chia tay

06/09/2017 06:26:30

Khi hôn nhân tan vỡ, con cái sẽ là người chịu thiệt thòi nhất. Nhưng đừng vội cho rằng cha mẹ ích kỉ. Bởi chuyện gì cũng có lý lẽ riêng

Tôi và chồng có khoảng thời gian 1,5 năm yêu nhau trước khi quyết định tiến tới hôn nhân. Tôi biết chồng tôi là một gã đàn ông hơi trẻ con, có chút vô tâm, cũng có chút ích kỉ, bởi từ bé, anh đã được bố mẹ nuông chiều. Điều mà tôi nhận thấy ở chồng tôi là tình yêu anh dành cho tôi. Nhưng đó cũng là thứ “giết chết” tôi sau này.

Hơn 3 năm chung sống với nhau, giữa hai vợ chồng tôi xảy ra nhiều mâu thuẫn. Tôi đã từng nghĩ đến những khó khăn, thử thách mình sẽ gặp phải khi bước vào cuộc sống hôn nhân, nhưng lại không nghĩ nó tệ đến mức này. Suy nghĩ trong tôi là, tình yêu có thể làm thay đổi một con người.

Thế nhưng tôi đã nhầm, tình yêu chỉ khiến một con người thêm ích kỉ, và khiến một người khác sống trong tù ngục và tăm tối. Và rồi tôi quyết định ly hôn. Trước khi nộp đơn ra Tòa, tôi hỏi ý kiến bố mẹ mình: “Nếu giờ con ly hôn bố mẹ thấy thế nào? Bố mẹ có cảm thấy xấu hổ với làng xóm, láng giềng không?”. Mẹ tôi trả lời: “Không có gì phải xấu hổ cả. Bố mẹ chỉ cảm thấy xấu hổ nếu con cái không có được cuộc sống hạnh phúc”.

Còn bố tôi thì trầm ngâm: “Bố không khuyên con ly hôn, cũng không khuyên con tiếp tục cuộc hôn nhân hiện tại. Vì đó là quyền quyết định của con. Con đã ngoài 30 tuổi rồi, đủ để quyết định tất cả tương lai của con”.

Và sau cùng, điều khiến tôi đắn đo nhất chính là cô con gái của mình. Nó quấn bố, nhắc bố hàng ngày. Bất cứ khi nào ở gần mẹ là nó bắt mẹ gọi điện để được nói chuyện với bố. Con gái tôi giống mẹ nên khá nhạy cảm.


Tôi quyết định ly hôn vì điều đó tốt cho tôi, chồng tôi và cả con (Ảnh minh họa)

Sau một thời gian suy nghĩ, tôi quyết định nộp đơn ra Tòa. Nhiều người nói tôi ích kỉ, nhưng có ai biết rằng tôi phải chịu đựng những gì. 32 tuổi, tôi có nhiều điều lo lắng hơn là nghĩ xem hưởng thụ cuộc sống như thế nào.

Tôi có bố mẹ già và dưới là các em, đứa đã lập gia đình, đứa thì đang đi học đại học. Mẹ tôi cứ suy nghĩ nhiều lại đổ bệnh. Còn bố tôi thì đã quá gầy gò, ốm yếu rồi. Tôi không muốn cuộc hôn nhân không có hạnh phúc của mình khiến bố mẹ tôi phải nghĩ ngợi, lo lắng. Cả đời bố mẹ chỉ có niềm vui là được thấy chị em tôi trưởng thành, có cuộc sống hạnh phúc.

Còn con gái của tôi. Nó sẽ lớn khôn trong ngôi nhà không có tiếng cười, không có tình yêu mà chỉ có sự chịu đựng ư? Rồi nó sẽ ra sao khi chứng kiến bố mẹ đánh, cãi nhau? Nó sẽ thế nào khi biết bố mẹ vì nó mà chịu đựng sống bên cạnh nhau một cách gượng ép? Có khi nào nó cho rằng bản thân là gánh nặng của bố mẹ?

Tôi từng rơi vào trạng thái trầm cảm kéo dài. Lúc nào tôi cũng thấy cái chết của bản thân. Tôi thấy đám ma đưa tôi trong một chiều hiu hắt, không một tiếng khóc, vì nước mắt của người thân đã khô cạn mất rồi…

Tôi sợ. Tôi sợ tôi sẽ ra đi mà không thể tiếp tục chăm sóc bố mẹ và con gái bé nhỏ. Nên tôi phải sống.

Nếu tiếp tục sống bên cạnh chồng, biết đâu có ngày vì ghen tuông, vì ích kỉ mà chồng tôi ra tay làm gì đó không tốt cho tôi thì sao? Liệu con tôi còn gì ở tương lai phía trước?

Tôi biết, nếu con có cả bố và mẹ sống bên cạnh thì tốt quá rồi. Nhưng nếu không thể thì buông tay nhau, và cùng nhau chăm sóc con cái, hy sinh cho con theo cách khác. Bố mẹ chỉ cần nghĩ tới con, muốn làm mọi thứ tốt đẹp cho con thì đâu nhất thiết phải ép buộc nhau ở với nhau để chuốc đau khổ phải không?

Tôi đang biện minh cho hành động  của mình hay là tôi đang đi ngược lại với đám đông người Việt vốn sống theo lối mòn truyền thống?

Tôi không biết những ngày sau này sẽ ra sao, nhưng cho đến thời điểm hiện tại, tôi cảm thấy an yên với cuộc sống hậu ly hôn của mình. Suy cho cùng, hôn nhân thực chất chỉ là gắn trách nhiệm lên mỗi người. Nếu mục đích không đạt được, thì nên buông tay để tất cả thoải mái. Biết là sẽ mất một thời gian khủng hoảng, nhưng tôi tin quyết định của mình là sáng suốt, cho tôi, cho chồng tôi và cho cả con gái bé nhỏ của tôi…