Ám ảnh quá khứ tuổi thơ khiến tôi không thể tin tưởng chồng mới cưới

25/05/2018 12:35:07

Thế nhưng mỗi đêm đi làm ca lòng tôi đều nóng như lửa đốt. Tôi cứ luôn ám ảnh việc chồng tôi và con tôi ở nhà không biết có xảy ra chuyện gì không. Một đêm, giữa ca làm tôi lo lắng không chịu nổi bèn báo quản lý bị đau bụng và về giữa đêm...

Nếu tôi có một điều ước, tôi sẽ ước rằng tôi có thể quên đi quá khứ đầy ám ảnh của tuổi thơ. Nó như một cái dằm găm trong tim thỉnh thoảng lại nhói lên khiến tôi vô cùng đau đớn.

Thuở nhỏ, vì gia cảnh khó khăn, bố mẹ tôi đi làm ăn xa thỉnh thoảng mới về. Ngày đó tôi tám tuổi, ở với ông bà nội. Ông bà nội còn khỏe, vẫn đi làm đồng áng mỗi ngày, vậy nên sau giờ tan học tôi thường ở nhà một mình. Và chính vì thế tôi đã bị người đàn ông bên cạnh nhà lạm dụng tình dục.

Một cô bé tám tuổi dĩ nhiên không thể chống cự, cùng với những lời dọa dẫm của người đàn ông ấy, tôi không dám hé răng nửa lời với ai. Cảm giác đau đớn khi ấy tôi không biết diễn tả như thế nào. Nhưng lúc đó chỉ là đau đớn và sợ hãi chứ không phải là nỗi ám ảnh tinh thần như sau này tôi lớn lên và hiểu được.

Không biết là trời có mắt hay kẻ xấu bị trừng phạt, người đàn ông đó đã bị sét đánh chết trong một lần đi cày gặp trời mưa. Ông ta chết đi nhưng nỗi ám ảnh ấy vẫn còn đeo đuổi tôi mãi mãi.

Lớn lên, như bao cô gái khác, tôi lấy chồng. Tự trong thâm tâm mình vẫn mang nỗi mặc cảm không còn trong trắng. Thật may, trong đêm tân hôn tôi vẫn có dấu hiệu còn con gái. Nó như quẳng đi gánh nặng tâm lý đè nặng trong tim tôi.

Năm năm sau, cuộc hôn nhân của tôi tan vỡ vì chồng tôi ngoại tình, con gái ở với tôi. Tôi đã định sẽ sống mãi như vậy, nuôi con khôn lớn thành người. Nhưng tôi vẫn còn trẻ, còn chưa đến ba mươi, trái tim đàn bà vẫn còn khát khao yêu thương, nhất là khi tôi gặp anh ấy.

Anh ấy đã qua một đời vợ, chưa có con. Anh quan tâm tôi, ngỏ ý muốn tiến tới hôn nhân. Lúc đầu tôi còn dè dặt nhưng được mọi người động viên, lại thấy anh rất thương con mình nên tôi đã quyết định đi thêm bước nữa. Thế nhưng sau khi lấy chồng tôi bắt đầu cảm thấy hối hận.

Con gái tôi đã 7 tuổi, rất xinh xắn và dễ thương. Chồng tôi rất quý con bé và ngược lại. Thấy chồng quấn quýt con mình, người làm mẹ như tôi đúng ra phải mừng. Thế nhưng mỗi lần thấy chồng âu yếm nhìn con gái hay bế bồng cháu đi chơi, lòng tôi bỗng nhiên trào dâng một nỗi sợ. Tôi nhớ đến ngày thơ ấu, nhớ đến ánh mắt đáng sợ của người đàn ông kia mỗi lần làm tôi đau đớn.

Một đêm, giữa ca làm tôi lo lắng không chịu nổi bèn báo quản lý bị đau bụng và về giữa đêm. Về đến nhà, tôi thấy chồng tôi đang ôm con mình ngủ. Tôi đã hét lên “Anh đang làm cái gì đấy, buông con bé ra”. Chồng tôi giật mình tỉnh dậy, ngơ ngác không hiểu tôi tại sao lại về giữa đêm với trạng thái kích động như thế. Ngay lúc đó tôi hiểu mình đã làm quá lên mọi chuyện liền nói: “Em mệt nên xin về, anh ôm con bé chặt thế nó khó chịu thì sao?”.

Tôi vẫn nghĩ chồng tôi là người tử tế đàng hoàng, nhưng lại không dám tin tuyệt đối rằng anh ấy sẽ không làm gì con gái tôi. Tôi đã nghe biết bao nhiêu câu chuyện đau lòng về việc cha dượng quấy rối hay lạm dụng tình dục con gái riêng của vợ. Tôi luôn tự trách mình đáng lẽ không nên tái hôn. Tôi đã không hề nghĩ đến nỗi sợ này cho đến khi thấy chồng mình tình cảm và âu yếm yêu thương con bé.

Và dù cuộc hôn nhân mới của tôi đang rất tốt, lúc nào tôi cũng lo sợ sẽ có biến cố gì đó xảy ra nếu mình không đề phòng. Suy nghĩ đó khiến tôi bắt đầu nghĩ đến việc phải ly hôn lần nữa.

Tôi có tâm sự chuyện của mình cho một chị làm cùng. Chị ấy bảo tôi vì ám ảnh chuyện quá khứ nên bị hoang tưởng rồi. Rằng đừng vì một vài người xấu mà đánh mất niềm tin vào những người còn lại. Rằng tôi suy nghĩ như vậy sẽ rất bất công với chồng tôi. Và nếu tôi không có niềm tin vào chồng, cuộc hôn nhân của tôi không sớm thì muộn cũng sẽ bị hủy hoại.

Tôi biết tôi đang không đúng nhưng nghĩ đến việc con gái ngày một lớn lên và thỉnh thoảng lại phải ở nhà vào ban đêm với bố dượng khiến tôi rất hoảng sợ. Tôi có nên tin người đàn ông tôi đã lấy làm chồng hay nên kết thúc mọi thứ để không bao giờ phải hối hận.


Ngoc1206…@gmail.com