10 hành vi thông thường của con người nhưng ít ai biết tác dụng của nó

18/10/2016 07:50:26

Đọc xong bài này bạn sẽ chợt nhận ra những việc bình thường mình làm mỗi ngày hóa ra thật lạ lùng, thế nhưng chẳng bao giờ bản thân lại thắc mắc chúng có tác dụng gì.


1. Thích dùng tay này hơn tay kia


Hãy nhìn kĩ hai bàn tay bạn đi, chúng giống hệt nhau phải không? Thế thì tại sao bạn lại cứ dùng một bên tay để làm đủ mọi việc?


Theo các nhà khoa học, có một giả thuyết lí giải tại sao chúng ta có một tay thuận hơn tay kia. Đó là do cách bộ não xử lí ngôn ngữ. Bán cầu trái – nơi sở hữu trung tâm ngôn ngữ đối với hầu hết mọi người – có cấu tạo phức tạp hơn bán cầu phải. Và vì bán cầu não trái điều khiển nửa cơ thể bên phải nên thường thì con người sẽ thuận tay phải.


Dù vậy, các nhà nghiên cứu cũng nhận thấy không phải tất cả những người thuận tay phải đều có trung tâm điều khiển ngôn ngữ nằm ở bên bán cầu não trái, cho nên giả thuyết này có thể sai lầm.


2. Nói dối


Thực sự thì con người ta ai cũng nói dối , không ít thì nhiều. Chúng ta làm thế vì nhiều lí do, có thể là nghiêm trọng hay vô thưởng vô phạt. Nhưng tại sao chúng ta nói dối thì cũng chưa ai rõ.


Mặc dù các nhà khoa học chưa thể giải thích nổi tại sao con người nói dối nhưng họ thừa nhận rằng nói dối là việc làm phổ biến và có thể liên quan tới vài yếu tố tâm lý. Trong đó, yếu tố đầu tiên là lòng tự trọng, theo như Robert Feldman, một nhà tâm lý học ở Đại học Massachusetts (Mỹ). Ông phát hiện ra rằng khi lòng tự trọng của một người có nguy cơ bị tổn hại, có khả năng rất cao là người đó sẽ bắt đầu nói dối. Nói cách khác, người ta thường nói dối để cảm thấy thoải mái hơn trong các tình huống xã hội, tức là nói dối để tránh làm mất lòng người khác hoặc ngăn ngừa sự bất hòa.


Còn những lời nói dối trắng trợn (tức là hoàn toàn bịa ra một thông tin hoặc nói sai sự thật) thường xảy ra khi người ta đang cố né tránh sự trừng phạt hoặc sự mất mặt, theo như William Earnest, phó giáo sư ngành truyền thông ở Đại học St. Edward, Texas (Mỹ).

3. Tán dóc


Nếu như bạn giống hầu hết mọi người thì chắc chắn là bạn đã từng ít nhất một lần tham gia ngồi lê đôi mách rồi. Dù bạn thích hay không, tán dóc là một phần của cuộc sống thường ngày. Thực tế là, các nhà khoa học còn cho rằng việc tán phét có thể khiến chúng ta gần gũi với nhau hơn.


Robin Dunbar, một nhà nghiên cứu bộ linh trưởng ở Đại học Oxford (Anh) khẳng định, tán dóc là “chất keo dính” giúp gắn kết mối quan hệ xã hội của chúng ta được vững bền.


Các nhà khoa học khác, ví dụ như Jennifer Bosson, giáo sư ngành tâm lý học ở Đại học Nam Florida (Mỹ), cũng đồng tình với ý kiến cho rằng khi chia sẻ sự yêu ghét của mình cho người khác thì mối quan hệ giữa cả người nói lẫn người nghe đều được củng cố: “ Nếu cả hai đều tỏ ra ghét một người nào đó, họ sẽ thân thiết với nhau hơn .”


4. Đột nhiên đãng trí


Việc thỉnh thoảng quên một thông tin nào đó có thể không lạ lùng gì, nhưng nếu tự dưng quên mất một điều mà bạn đáng ra phải biết rõ – ví dụ như quên mất tên bố mẹ mình hoặc không nhớ nổi việc bạn phải làm khi vừa bước chân vào phòng – thì đúng là khó hiểu phải không? Ấy thế mà hiện tượng này xảy ra khá là thường xuyên đối với con người đấy.


Các nhà khoa học cho rằng có nhiều yếu tố làm cho trí nhớ bạn tự dưng bị lỗi, bao gồm căng thẳng và thiếu ngủ . Thậm chí, một việc đơn giản như mở cửa phòng cũng có thể “xóa tạm thời” trí nhớ của bạn, theo như một nghiên cứu đăng trên Tạp chí Tâm lý học thực nghiệm vào năm 2011. Ngoài ra, một số yếu tố khác có thể kể đến đó là hình ảnh bánh xe đang quay hoặc tiếng động đột ngột tác động lên não bộ của bạn.


5. Thấy chán


Tất cả chúng ta một lúc nào đấy cũng từng cảm thấy chán chường . Rõ ràng là, trong thế giới rộng lớn này có rất nhiều thứ để làm, thế mà tại sao ta vẫn thấy chán mà không rõ lí do?


Thực tế là, cảm giác chán chường bắt nguồn từ sự thiếu thốn tác nhân kích thích thần kinh từ bên ngoài, gây ra tâm lí bất mãn, khó chịu hay thờ ơ xuất hiện trong não bộ.


Một số người dễ bị chán hơn những người khác. Những người mắc chứng bệnh liên quan đến khả năng tập trung (ví dụ như rối loạn tăng động giảm chú ý – ADHD) thì dễ cảm thấy chán chường, theo như một nghiên cứu công bố trên tạo chí Triển vọng về Khoa học Tâm lý vào năm 2012. Ngoài ra, tuổi tác cũng đóng vai trò quan trọng: những người quanh độ tuổi 22 – giai đoạn gần cuối thanh niên, ít khi thấy buồn chán hơn là thiếu niên.


6. Nghĩ về cái chết


Hầu hết mọi người trong chúng ta đều đã nghĩ đến cái chết. Nó thường được coi là một hiện tượng phổ biến và tự nhiên. Sự thật là chúng ta thường xuyên nghĩ đến sự kết thúc không thể tránh khỏi này, dù là nó xảy đến với chúng ta hay với người thân đi chăng nữa.


Mặc dù khái niệm này trái ngược với ý chí tồn tại mãnh liệt đã được “in sẵn” trong bản năng chúng ta, con người vẫn có thể ý thức được cái chết một cách rõ ràng. Theo Pelin Kesebir, phó giáo sư kiêm nhà tâm lý học tại Trung tâm Trí óc Khỏe mạnh thuộc Đại học Wisconsin-Madison (Mỹ), việc người ta nghĩ đến cái chết thường xuyên là kết quả của bộ não phức tạp của con người.


7. Nấc cụt


Nấc cụt thực chất là sự co thắt không có chủ đích của cơ hoành nằm ở ngực chúng ta – thứ được cho là đóng vai trò quan trọng trong quá trình hô hấp. Điều này xảy ra thường là khi cơ hoành bị kích thích, do quá nhiều hoặc quá ít thức ăn trong dạ dày.


Tuy vậy, nấc cụt thực sự chẳng có tác dụng gì mà lại còn gây khó chịu nữa. Có một giả thuyết cho rằng đó là tàn dư của phản xạ bú thời nguyên thủy. Dù đóng vai trò gì ở thời xưa đi chăng nữa, nấc cụt bây giờ chỉ là một hành vi phiền phức và có thể chữa bằng nhiều biện pháp dân gian.


Đúng là giấc ngủ có thể đóng vai trò tối quan trọng đối với con người, nhưng còn giấc mơ thì sao? Đó là việc chúng ta vẫn làm hầu như mọi đêm, vậy liệu nó có tác dụng gì không?


Sự thực thì các nhà khoa học chưa thể biết rõ tại sao chúng ta có thể mơ. Dù vậy, có khá nhiều giả thuyết về mục đích của giấc mơ. Một trong số đó, được đề xuất bởi nhà tâm lý học đến từ Đại học Harvard (Mỹ) Deirdre Barrett, cho rằng con người mơ để giải quyết vấn đề. Cụ thể là, những khung cảnh mang tính trừu tượng cao (và thậm chí phi lí) trong giấc mơ có thể giúp ta có cách suy nghĩ khác với thực tại, tạo ra hướng giải quyết vấn đề mà bản thân không thể xử lí trong cuộc sống thường ngày.


Một vài nhà khoa học khác, như nhà tâm thần học Pattrick McNamara đến từ trường Đại học Boston (Mỹ), lại cho rằng việc mơ giúp hình thành và củng cố trí sáng tạo ở ngoài đời thực.

9. Chớp mắt


Hành động chớp mắt chỉ kéo dài trong 1/10 giây nhưng có thể loại bỏ bụi bẩn và giúp lớp dịch mắt bao phủ lấy nhãn cầu để tránh bị khô mắt. Điều kì lạ ở đây là chúng ta hầu như không bao giờ nhận ra thế giới “chìm vào bóng tối” cứ mỗi 10 giây!


Các nhà khoa học đã khám phá ra rằng não bộ của người có khả năng lờ đi bóng tối hoàn toàn trong chốc lát. Khi chúng ta chớp mắt, một số vùng trong não bộ phụ trách việc nhận ra sự thay đổi của môi trường xung quanh sẽ tạm thời ngừng hoạt động, vì thế bạn vẫn thấy thế giới liên tục diễn ra kể cả khi không thấy gì trong thoáng chốc.


10. Ngây người


Bất chấp việc chúng ta có cố gắng đến đâu để giữ tập trung thực hiện một công việc nào đó, ví dụ như đánh răng hoặc xếp hàng chờ, bạn vẫn không thể dừng việc tâm trí thả trôi theo mây trời. Rất may, những giây phút tâm trí trở nên vô thức như thế thực ra có ích cho bạn. Chúng rất quan trọng đối với trí tưởng tượng và óc sáng tạo.


Các nhà khoa học thần kinh chỉ ra rằng sự tập trung của chúng ta có lúc lên có lúc xuống, và ta thường dành ra 13% thời gian để “ngẩn tò te”. Trong những lúc như vậy, chúng ta thoải mái trôi theo dòng chảy nhận thức, thả mình đến bất cứ nơi nào tâm trí đưa bạn đi và đến một lúc nào đó thì, rất có thể, nảy ra một ý tưởng đột xuất và hay ho.


(Nguồn: LiveScience)